“Anh có sao? Ha... anh thôi đi được rồi, người trong số chúng ta mong cô ấy chết nhất chính là anh. Anh tưởng tôi không nhìn ra, anh chính là hận cô ấy có thể bên cạnh Diệu Dương.”
Tiêu Quân nói không thèm che đậy.
“Cái rắm!” Quý Đình Kiêu cấp hỏa công tâm, không thèm suy nghĩ, trực tiếp cho anh ta một đấm.
“Lẽ nào không phải sao, anh đừng tưởng chúng tôi không biết, anh chính là Gay, anh thích Diệu Dương, đã không phải 1-2 năm rồi. Đồ ngốc cũng nhìn ra được.”
“Tiêu Quân, anh tìm chết!” Quý Đình Kiêu lần này thật sự bị chọc tức không nhẹ, lại liên tiếp cho anh ta mấy đấm.
Tiêu Quân lần này không chỉ bảo vệ mình nữa, anh ta vung năm đấm, đem tất cả mọi hận ý trong lòng trút hết ra.
“Đã đủ chưa?” Mặc Diệu Dương thấy cảnh này, gầm lên.
Hai người đang quấn lấy nhau, lúc này mới hậm hực buông đối phương ra. Tay buông ra rồi, nhưng mắt của hai người vẫn nhìn nhau chằm chằm.
Nếu như ánh mắt có thể giết người, hai bên chắc đã chết mấy lần rồi.
“Chuyện này, tôi tự có định đoạt, các cậu dừng lại đi” Giọng nói của Mặc Diệu Dương vẫn rất nhạt rất lạnh, khiến người ta không hiếu được suy nghĩ thật sự của anh.
Quả nhiên, Mặc Diệu Dương vừa mở miệng, hai người đàn ông đang đánh nhau, cuối cùng cũng ngừng đánh.
Điện thoại đổ chuông, Mặc Diệu Dương cúi đầu nhìn. Anh cũng không nói chuyện, trực tiếp đi ra ngoài. Hành động này của anh, lần nữa gợi lên sự bất mãn của Tiêu Quân.
Anh ta trừng mắt, tức giận đùng đùng nhìn anh đi ra ngoài. Nhưng cuối cùng, không nói một câu.
Mặc Diệu Dương đi ra sân, mới nghe máy.
“Tiểu Dương, anh đang làm gì vậy? Lâu như vậy rồi, cũng không nghe máy của em.” Cuộc gọi vừa kết nối, một giọng nói dịu dàng như nước của phụ nữ vang lên.
Giống như một dòng nước suối róc rách, từ từ chảy vào trong lòng của đàn ông.
Mặc Diệu Dương nói: “Có chút việc.”
“Ồ, được rồi” Cô gái bất lực đáp một tiếng, lại nói: “Tiểu Dương.”
“Hửm?”
“Em nhớ anh rồi.”
“Tình hình gần đây rất khẩn cấp”
“Em biết.” Giọng nói của cô gái nhàn nhạt, lại tràn đầy bi thương.
“Tiếp tục đợi thêm một khoảng thời gian nữa.” Mặc Diệu Dương tiết kiệm chữ như vàng, nhưng không khó nghe ra, sự dịu dàng trong giọng nói của anh.
“Ừm, em đợi anh, bao lâu em đều sẽ đợi anh”
Trong căn hộ tổng thống của Vân Trung Thành, Cốc Nhược Lâm để điện thoại xuống, trên gương mặt xinh đẹp như tranh vẽ, xuất hiện một tia oán hận nhàn nhạt.
Từ sau lần tham gia bữa tiệc của nhà họ Mặc, cô ta nhìn thấy quân cờ - An Đình Đình mà Mặc Diệu Dương tỉ mỉ chọn ra. Chỉ ánh mắt đầu tiên, cô đã bị kinh diễm rồi. Không biết bản thân nghĩ nhiều, hay là sao nữa, tóm lại cứ cảm thấy cô gái đó và Mặc Diệu Dương đã xảy ra điều gì đó.
Dù rằng, ban đầu khi Mặc Diệu Dương nảy sinh ý định này đã nhắc đến với cô ta rồi. Cân nhắc cái lợi cái hại trong đó, Mặc Diệu Dương chọn trúng An Đình Đình phổ thông bình thường, giá trị của cô, nói trắng ra chính là vật thế thân của cô ta.
Đứng bên cạnh Mặc Diệu Dương, chắn trước mặt của cô ta, làm bia đỡ đạn. Sau khi tất cả mọi chuyện ổn định lại, Diệu Dương hứa, sẽ cho cô ta một khoản tiền lớn để rời khỏi đây.
Cô ta tin, Mặc Diệu Dương ra tay sẽ tương đối hào phóng.
Nhưng, tại sao, trong lòng cô ta vẫn ẩn ẩn sự bất an chứ? Là bởi vì cô gái tên An Đình Đình đó, lớn lên quá mê người rồi. Hay thật sự chỉ là mình nghĩ nhiều rồi?
Cô ta cúi thấp đầu, nhìn ngón áp út của mình, chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh. Cô ta đến giờ vẫn nhớ, buổi tiệc đêm hôm đó, Mặc Diệu Dương đã cầu hôn cô ta.
Trịnh trọng hứa với cô ta, sau khi việc thành, cô ta nhất định sẽ là mợ hai của nhà họ Mặc, là vợ của anh, là người anh yêu duy nhất trong cuộc đời này...
Mạnh Yến San nhìn An Đình Đình, đứng bên cạnh cô, nói: “Cô thật dũng cảm.”
An Đình Đình