Người dẫn chương trình lắp bắp kinh hãi, không hiểu cô dâu đang muốn làm cái trò gì, bèn cười chống chế: “Cô dâu của chúng ta hài hước quá.
Nói đùa như vậy sẽ dọa cho chú rể sợ xanh mặt mất”
“Anh Hoàng Kiên.” Người dẫn chương trình vội vã đụng khuỷu tay Hoàng Kiên kéo về, anh mới sực tỉnh, thu hồi tăm mắt dù đã quá muộn “Cố Khánh Ninh, con khốn này!” Trần Tuyết Hoa thấy con dâu chưa vào đến cửa đã chơi con trai bà một vố thật đau, hận đến mức không thể xông lên mà cắt lưỡi cô ta đi Cố Khánh Ninh phớt lờ ánh mắt căm phẫn của mẹ chồng tương lai, cứ thế bô bô nói tiếp: “Mọi người đoán đúng rồi, chú rể của chúng †a đang ngắm cô gái ngồi bên giỏ hoa phong lan kia, cô An Nhiên.”
Cố Khánh Ninh cười lạnh một tiếng, vẻ mặt diễn sâu thêm mấy phần, nói tiếp “Các vị nhìn qua cũng thấy trang phục của tôi và cô ấy giống hệt nhau, do đích thân cô ấy đặt mẫu thiết kế.
Mấy hôm trước, cô ấy biết về hôn lẽ này, trong lòng đau khổ khôn nguôi.
Bởi vì Hoàng iên là người cô ấy yêu nhất, cho nên cô ấy đã đến gặp tôi khóc lóc cầu xin giúp đỡ.
Cô ấy nghĩ cách để hai chúng tôi mặc đồ giống hệt nhau, chờ đến lúc thích hợp sẽ tráo đổi vị trí cô dâu trong đêm tân hồn..”
Nghe vậy, mọi người đua nhau ồ lên cười nhạo.
Nếu không phải vì đám cưới có yêu cầu khách mời tuyệt đối không quay phim, chụp ảnh thì có lẽ toàn bộ cảnh tượng ngoạn mục này cùng với khuôn mặt của An Nhiên đã được vô số máy ảnh, điện thoại ghi lại Hoàng Kiên lúc này ngây ngẩn cả người, niềm vui sướng bất ngờ này khiến anh vỡ òa trong xúc động, chỉ có thế cầm lấy micro, run rấy nói: “Thật thế sao? Anh không nắm mơ phải không? An Nhiên, anh thực sự hạnh phúc quá!”
“Không phải… không đúng..” An Nhiên bị bức đến cuống quýt hết cả chân tay, muốn đứng lên giải thích nhưng lại bị Tống Thành giữ chặt, không cho nhúc nhích.
Sắc mặt hắn không đổi nhưng tấm lưng thẳng tắp, hai chân vững vàng đặt trên mặt