Tống Thành kết thúc cuộc điện thoại cũng là lúc trời tạnh mưa hẳn. Hản quay trở lại phòng ăn, thấy Nguyễn Vũ Như vẫn ngồi đợi ở đó.
“Anh, mau ăn cơm thôi.” Cô đon đả mời mọc, ngay cả bát đũa cũng sắp sẵn cho hẳn.
Tống Thành vừa ngồi vào bàn, Hà Văn Nhĩ đã từ trên gác đi xuống: “Cậu chủ, cô An Nhiên nói muốn ngủ, không chịu xuống ăn”
Tống Thành cau mày. Không phải là bị sốt cao đấy chứ?
Như đọc được suy nghĩ trong đầu hẳn, vị quản gia già liền nói tiếp: “Tôi vừa đo nhiệt độ cho cô ấy. Thân nhì: bình thường. Cô ấy nói là không muốn ăn”
Thực ra, nguyên văn câu nói của An Nhiên là: “Tôi không muốn ngồi cùng bàn với hai kẻ đã đánh đập mình. Nhìn mặt bọn họ, tôi chỉ muốn nôn ra.” Nhưng Hà Văn Nhĩ làm sao mà nói được những lời ấy. Ông đành uyển chuyển thay đổi cách truyền đạt một chút.
Bàn thức ăn đầy hương vị bỗng nhiên nguội ngắt.
Vũ Như bèn mỉm cười, gắp cho Tống Thành một miếng thịt kho béo ngậy, nịnh bợ hẳn: “Em ấy không thích thì thôi. Hôm nay anh vất vả rồi, chúng ta mau ăn cơm rồi còn nghỉ ngơi”
Tống Thành vẫn ngồi im lìm, sắc mặt chẳng lấy gì làm tốt đẹp. Vũ Như thấy hẳn không buồn liếc mắt đến mình, lại mềm mại đứng lên, khéo léo nói: “Để Vũ Như đi lên xem sao, em ấy giận dỗi trẻ con, chỉ cần chịu khó dỗ dành một chút là được.”
“Không cần gọi” Tống Thành cắt lời. Hắn đứng phắt dậy, rời khỏi bàn, sắc mặt âm trầm khó tả. “Không muốn ăn thì dọn đi”
Nói xong, hẳn bỏ lên phòng, để lại một đám người ngơ ngác nhìn bàn ăn đầy ắp. Vũ Như đứng như trời trồng. Ai nói không muốn? Cô rất muốn cùng hắn ăn bữa cơm này.
Cơm do chính tay Tống tổng nấu, mới nhìn thôi đã thấy ngon rồi. Vũ Như còn tưởng sẽ có một bữa cơm đầy ắp tình cảm, em gắp cho anh, anh vui vẻ nói chuyện với em. Nào ngờ chỉ vì một câu “không muốn” của Nguyễn An Nhiên mà tất cả đều tan tành mây khói.
Thứ kiêu ngạo khốn kiếp!
Bà Hai chẳng nể mặt gì Vũ Như, thấy Tống Thành đi khỏi, bà cũng nhanh chóng thu dọn bàn ăn. Không còn nhân vật chính, Vũ Như cũng không tha thiết gì ngồi lại, cô chán nản đi về phòng mình.
Rõ ràng vị thế của Nguyễn An Nhiên đang ngày càng được củng cố vững chắc.
Những gì Vũ Như chứng kiến ở trường mẫu giáo hôm nay đã thể hiện rõ tâm ý của Tống Thành. Không phải hẳn muốn vứt đứa con hoang ba tuổi kia đi mà trái lại, còn cố ý chọn một trường học chất lượng cao cho nó. Ngay cả tay chân thân tín của hẳn cũng để mắt tới đứa nhỏ.
Hôm nay, lúc Tống Thành ra mặt làm chỗ dựa cho Cá Chép, từng câu từng chữ đều toát lên hàm ý cảnh cáo rất đanh thép: “Đừng có dại dột động đến con trai tôi” Nhìn mối quan hệ thân tình của hai người, chắc chắn không ai nghĩ đây là cha dượng và con riêng của vợ mới gặp nhau chưa được mấy ngày.
Vũ Như chột dạ. Đấy chính là mối liên hệ vô hình giữa cha và con sao? Dù cả hai không nhận thức nhau nhưng giữa bọn họ vẫn có sự gắn kết chặt chẽ.
Lại thêm một màn âu yếm ướt át trong mưa kia nữa. Dù trước đó là một cái tát nảy lửa nhưng cuối cùng Tống Thành vẫn không dứt được khỏi đứa em gái trời đánh của cô.
Cứ nhìn bộ dạng si mê của hắn lúc đó xem, cô không tức đến ói máu mới là lạt Cứ cái đà này, cho dù Nguyễn An Nhiên không sinh thêm con thì cô cũng khó có chỗ chen chân.
Càng nghĩ, Vũ Như càng thấy hoang mang. Cô bèn gọi xe, đi về gặp mẹ đẻ để xin thêm ý kiến. Lúc trước, chính Hoàng Phương bày ra cách để cô kêu gọi được sự hỗ trợ của Hạ Cẩm, lần này nhất định mẹ sẽ chỉ điểm thêm cho cô.
Chiếc taxi cứ thế lao đi vun vút, không bao lâu đã về đến nhà Nguyễn Chính Quốc.
Lúc Vũ Như đến, Hoàng Phương vừa mới đi thẩm mỹ viện về. Nguyễn Chính Quốc không có nhà, Hoàng Phương cùng con gái vừa ngồi ăn nhẹ vừa chuyện trò.
Vũ Như đem hết