Cô Dâu Hai Trăm Triệu

3


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: mèo suni

Nhưng anh lại không biết, cuộc nói chuyện của bọn họ đều bị Tâm Đồng – người không ngủ được ra ngoài hóng mát nghe thấy.

Cô ngạc nhiên đứng tại chỗ, trong đầu không ngừng vang lên cau nói lúc nãy của anh------

Anh yêu cô? Chuyện mười năm trước?

Sau khi đến nhà họ Đinh, cô phát hiện ở đây ai cũng cất giấu một bí mật rất lớn, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, khiến anh dấu diếm tình cảm của mình lâu như vậy?

Xem ra, đêm nay cô hoàn toàn mất ngủ rồi!

Mặt trời chưa mọc, sắc trời chỉ tờ mờ sáng, suốt đêm không thể chợp mắt, Tâm Đồng đứng dậy ghé vào cửa sổ, xuyên qua diendan%le.quy.don cửa số, cô nhìn thấy phong cảnh làm xuyến xao lòng người ở bên ngoài, lúc này mới phát hiện nơi này ít người sống, nên cây cối phát triển rất tốt.

Ra khỏi cửa lớn, cô đi tản bộ ở ngoài, thấy ở mảnh đất phía trước, Đinh Giai Thiến đang dùng chổi quét sân.

Dù Tâm Đồng không muốn gặp cô ta, nhưng trong lòng có một sự nghi hoặc cực lớn, nếu không hỏi rõ cô không thể được thoải mái.

"Chào buổi sáng!" Tâm Đồng đi đến, chào cô ta trước.

"Sao cô dậy sớm vậy? Tối qua có ngủ ngon không?" Đinh Giai Thiến buông chổi, xoay người đi về một hướng khác.

Tâm Đồng đi theo sau cô ta, phát hiện trước mắt là một thảm cỏ, phía trên còn có mấy cái ghế làm bằng gỗ tùng.

Ngồi ở trên ghế, nhìn những đoá hoa diễn lệ quanh mình, thảm cỏ, hít thở không khí trong lành chỉ có nông thôn mới có, làm cho người ta cực kì thoải mái.

"Không phải, vì đột nhiên tỉnh giấc, nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy không khí ngoài này rất tốt, cho nên ra ngoài tản bộ một chút," Tâm Đồng không dấu diếm nói.

"Nơi này của chúng tôi rất tuyệt đúng không!" Đinh Giai Thiến hít một hơi thật sâu.

"Đúng vậy, đây là chỗ quyến rũ lòng người ở nông thôn." Tâm Đồng nhìn cô ta, miệng nhỏ nhấp nháy, không biết nên dò hỏi thế nào.

"Dường như cô có chuyện muốn nói?" Đinh Giai Thiến nhìn vẻ mặt của cô.

Tâm
Đồng không muốn trốn tránh, nhìn thẳng cô ta nói: "Tối hôm qua, tôi đã nghe được cuộc nói chuyện của cô và Mộ Hải Nghị, tôi muốn biết toàn bộ sự việc."

"Toàn bộ?" Chuyện cô làm năm đó, còn cần người khác nói ra sao?

"Ừm, là toàn bộ, tôi biết Hải Nghị còn yêu tôi, nhưng tại sao anh ấy lại mang bộ dạng đau thương đó? Chuyện này có quan hệ gì với việc năm đó anh ấy đột nhiên bỏ đi không?" Tôi hôm qua, Tâm Đồng vẫn luôn nghĩ hai chuyện này có liên hệ.

Đinh Giai Thiến cười lạnh: "Cô đang diễn kịch sao? Là đã quên hay là biết mà giả bộ không biết?"

"Tôi.....Tôi thật sự không biết." Cô không hiểu vì sao Đinh Giai Thiến phải dùng loại ánh mắt kinh bỉ này nhìn cô.

"Được! Nếu cô đã quên, tôi sẽ nói cho cô biết, năm đó chính lời nói của cô đã khiến anh Hải Nghị đau lòng, nên anh ấy mới rời khỏi Đài Loan, chạy tới nước Anh."

"Tôi.....Rốt cuộc tôi đã nói cái gì?" Cô hoàn toàn không nhớ.

"Tôi cũng không biết rõ, nhưng chính miệng cô nói với bạn thân nhất của anh ấy rằng cô không thích anh ấy, còn ghét nữa, thậm chí không chịu thừa nhận cô đồng ý lời tỏ tình của anh ấy."

Nhớ lúc ấy, Mộ Hải Nghị về nhà lập tức tìm anh trai mình uống rượu, dường như bản thân anh ấy đã thay đổi, một bên say rượu một bên vừa khóc vừa cười, thật đúng là khiến cô ta khó thể quên.

"Tôi.....Tôi chưa từng nói chuyện đó." Tâm Đồng khiếp sợ, đứng dậy.

"Vậy ý cô là tôi bịa đặt? Vì cô, ngay cả tên anh Hải Nghị cũng đổi, vì sợ mỗi lần nghe thấy người khác 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện