Cô Dâu Mười Chín Tuổi

Mất Tích


trước sau

Tô Tô đưa tay đẩy Nguyễn Duy Đông ra, hung hăng lườm anh: "Đừng đi theo tôi, tôi muốn chia tay! Đã quyết định rồi!"

Nguyễn Duy Đông bị Tô Tô dùng sức mạnh mẽ đẩy mạnh một cái, liền lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, mà Tô Tô cũng nhân cơ hội này chặn lại một chiếc taxi, bỏ đi.

"Tô Tô..." Nguyễn Duy Đông đuổi theo mấy bước nhưng thất bại, đành chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Tô lên xe đi theo một con đường khác.

Nguyễn Duy Đông cúi đầu, dứt khoát đặt mông ngồi ở trên chiếc ghế đặt trên đường.

Anh buồn bực rút ra một điếu thuốc lá, châm lửa hút.

Chẳng biết tại sao, nhưng có lẽ là do Ương Ương đồng cảm với người có cùng cảnh ngộ lưu lạc trên đường như mình, cô liền đi tới, nhè nhẹ vỗ một cái vào vai của anh.

Nguyễn Duy Đông giật mình, vừa ngẩng đầu lên không ngờ lại trông thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đang nhìn anh, trên mặt bày ra một nụ cười tươi tắn, đến tít cả mắt,.

"Tiểu thư?" Nguyễn Duy Đông sợ hãi vội vàng đứng lên, hơi có chút ngượng ngùng lui về phía sau một bước, lễ phép mở miệng chào hỏi.

Giọng nói của anh thật là dễ nghe, vừa ôn hòa lại vừa có từ tính (giọng nói có sức cuốn hút), giống như một dòng nước chảy lướt qua trong lòng của người nghe vậy.

"Anh và bạn gái cãi nhau à?"

Ương Ương chớp chớp cặp mắt to hỏi anh một câu. Cô kéo kéo tay áo của anh ngồi xuống, hai người cùng nhau ngồi xuống trên chiếc ghế đặt ở ven đường.

"Ừ, cô ấy chê tôi dành quá ít thời gian ở bên cô ấy, nhưng mà, bởi vì tôi vừa mới mua nhà, mua xe, lại còn đang chuẩn bị kết hôn với cô ấy nữa, đương nhiên là tôi phải liều mạng làm việc để kiếm tiền cưới cô ấy rồi."

Nguyễn Duy Đông nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ sạch sẽ, không tự chủ được, mở miệng nói như máy hát. Bình thường, mỗi khi nói chuyện với phụ nữ, anh tuyệt đối không thể nói nổi tới ba câu, sự việc hôm nay quả thực là một chuyện ngoại lệ.

Có lẽ là do sự kích thích của việc anh bị thất tình chăng? Hơn nữa, khoảng mấy ngày tới, mẹ anh còn muốn đến nơi này để thăm vợ tương lai của anh, cho nên Nguyễn Duy Đông càng không khỏi cảm thấy phiền não.

"Ài... Tôi cũng vậy, cũng vừa mới bị bạn trai đuổi ra khỏi nhà."

Ương Ương thở dài, đưa tay đoạt lấy điếu thuốc lá còn đang cháy đỏ từ trong tay anh. Cô bắt chước bộ dáng của anh híp mắt lại, nghoẹo đầu, mạnh mẽ hít vào một hơi, nhưng lại bị sặc khói thuốc, bật lên một tràng ho khan mạnh mẽ...

Nguyễn Duy Đông chỉ nhẹ nhàng khẽ cười lên một tiếng. Anh đập đập vào lưng của cô, tiếp đó, anh lại đi xuyên qua đường cái để mua cho cô một chai nước.

Lúc này, Ương Ương thấy có một cánh tay hết sức thon dài đang duỗi ra ở trước mặt cô, cô còn nhìn rõ được cả khớp xương rõ ràng và cân xứng nữa. Nếu như cầm vào sẽ thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ?

Cô có chút kinh ngạc nhận đưa tay nhận lấy chai nước kia, liền nghĩ đến Trần Tấn Nhiên, ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn không khỏi mím môi, im miệng. Chỉ hận trong đầu không thể vứt bỏ bóng dáng của anh ra ngoài được.

Sau khi uống vài ngụm nước, cô cảm thấy đã dễ chịu hơn nhiều, liền ngẩng đầu lên, tặng cho Nguyễn Duy Đông một nụ cười tươi: "Cảm ơn anh, tôi phải đi..."

"Ôi chao, ấy, này..." Nguyễn Duy Đông nhìn cô kéo chiếc va li kia với bộ dạng vẻ đầy mờ mịt, không khỏi lại kêu lên một tiếng: "Này, không phải là cô vừa mới bị bạn trai của mình đuổi ra khỏi nhà đó sao?"

Ương Ương quay mặt sang nhìn Nguyễn Duy Đông, gật đầu một cái: "Đúng như vậy..."

"Vậy bây giờ cô còn muốn đi đâu? Cô có địa chỉ của bạn bè hoặc là người thân có thể đến ở không?"

Ương Ương lắc đầu: "Cả thành phố này, tôi chỉ biết có mỗi một mình anh ấy mà thôi."

Nguyễn Duy Đông nghĩ đến “mẫu thân đại nhân” của mình sắp đến, không khỏi lại muốn mở miệng. Anh lấy tay gãi gãi đầu, lúc này gương mặt của anh đã hoàn toàn đỏ bừng cả lên rồi: "Tôi có một chuyện này, không biết, liệu cô có thể giúp tôi được hay không?"

Đối với Ương Ương mà nói, lời đề nghị của Nguyễn Duy Đông lúc này, giống như là người bị rơi xuống nước tự nhiên lại chộp được một gốc cây cứu mạng. Dĩ nhiên là cô cầu còn không được, trước mắt là để giải quyết chỗ ở, sau đó còn có người chịu trách việc một ngày ba bữa như vậy, đối với một người không có nhà để về mà nói, thật sự đây là một chuyện quá tốt, đến độ không thể nào tốt hơn được nữa.

Ương Ương ngồi lên xe của Nguyễn Duy Đông, cùng Nguyễn Duy Đông trở về nhà của anh.

Căn phòng của anh nằm trong một tiểu khu có vị trí cực tốt, được thiết kế có bốn phòng, ba sảnh, diện tích cũng không tồi, tầng lầu anh ở cũng rất tốt, được anh chỉnh trang lại cực kỳ tinh xảo. Xem ra quả thật, Nguyễn Duy Đông rất quan tâm đến người phụ nữ có tên gọi là Tô Tô kia.

"Wow! Phòng ốc thật không tệ!" Ương Ương mở miệng than thở một câu, rồi lại xoay sang nói chuyện khác: "Nếu như cô gái có tên là Tô Tô kia đột nhiên trở lại đây, thì anh làm sao đây?"

Trên mặt của Nguyễn Duy Đông trồi lên vẻ mặt cực kỳ thống khổ: "Tính khí của Tô Tô rất bướng bỉnh, cô ấy đã bỏ đi rồi thì sẽ không trở về nữa đâu."

Ương Ương nhìn Nguyễn Duy Đông tỏ ý đồng tình: "Thật tốt, như vậy sẽ được tự do nhiều hơn..."Nguyễn Duy Đông cũng không nói thêm lời nào nữa, anh dẫn Ương Ương đi đến một căn phòng ngủ khác, để cô ở đó, không đề cập gì thêm nữa.

****************

"Cái gì? Tắt máy..."

Trần Tấn Nhiên nhìn quản gia gọi điện thoại, không khỏi giận dữ mở miệng, mới vừa rồi quản gia đã gọi điện thoại cho nhà họ Tống ở Hàng Châu bên kia. Nghe qua giọng nói của Tống phu nhân, xem ra Tống Ương Ương căn bản cũng không hề trở về nhà họ Tống!

Người phụ nữ này đang định trêu đùa với anh sao? Cô vậy mà lại muốn chơi trò mất tích! Cô cho là chuyện mình mất tích cũng sẽ không có một chút ảnh hưởng gì hay sao?!

Có phải đào sâu xuống đến ba thước đất, anh cũng phải tìm thấy cô bằng được! Nếu như anh không thể bắt buộc cô ký tên lên trên bản thỏa thuận ly hôn kia, thì anh thật không thể cam lòng!

"Phái người tiếp tục đi tìm, tìm được, lập tức trói cô ấy lại, mang về đây cho tôi!" Trần Tấn Nhiên tức giận đến cắn răng nghiến lợi. Nếu như giờ phút này Tống Ương Ương đang ở trước mặt anh, nhất định anh sẽ phải xé nát cô ra mới thỏa!

Quản gia thưa dạ luôn miệng, nhận mệnh lệnh
anh ban xuống. Y Lan xuống lầu, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ đang giận đùng đùng của anh, mi tâm không khỏi nhíu chặt lại: "Anh Tấn Nhiên, chuyện gì vậy?"

Y Lan phủ tay lên trên mặt của anh, có chút đau lòng, nói: "Thoạt nhìn sắc mặt của anh thật sự không được tốt lắm! Sao vậy?"

"Con đàn bà đê tiện kia, cô ta đã không trở về Hàng Châu, lại còn dám chơi trò mất tích!"

Vừa nhắc tới Tống Ương Ương, Trần Tấn Nhiên liền không cách nào bình tĩnh nổi, cơn giận dữ trong bụng anh vụt bốc thẳng lên tận trên đỉnh đầu.

"Anh Tấn Nhiên...Không phải là anh đang lo lắng cho chị dâu đó chứ?" Y Lan nhìn thấy mi tâm của anh vẫn đang nhíu chặt lại, liền thử hỏi thăm một chút xem thế nào...

"Y Lan, em nghĩ đi đâu vậy? Làm sao anh lại có thể lo lắng cho cô ta được chứ! Anh chỉ muốn mau chóng tìm được cô ta trở lại, buộc cô ta phải ký tên lên trên bản thỏa thuận ly hôn này mà thôi!" Trần Tấn Nhiên tức giận mở miệng nói ra một câu.

"Anh Tấn Nhiên, nếu đã như vậy, bây giờ sẵn chị dâu không có ở đây, anh liền dẫn em đi ra nước ngoài đi du lịch nhé... Hai chúng ta yên lặng cùng vui chơi ở nước ngoài một khoảng thời gian."

Chẳng biết tại sao, từ đáy lòng Y Lan cảm thấy có chút sợ hãi, nghĩ đến Tống Ương Ương, cô liền có chút bất an, gương mặt tự nhiên tái nhợt đi.

"Y Lan..." Trần Tấn Nhiên cau mày, "Mấy ngày nay công việc của anh ở công ty rất bề bộn, nhiều việc..."

"Anh Tấn Nhiên, trước kia em nói ra bất cứ yêu cầu gì, anh cũng không bao giờ từ chối trước những lời nói của em... Có phải là trong lòng anh bây giờ đã bắt đầu thật sự nghĩ đến chị dâu rồi hay không? Cho nên anh mới ở đây đợi chị ấy an toàn trở lại?"

Y Lan cứ nắm chặt lấy tay Trần Tấn Nhiên, giống như là một đứa trẻ nhỏ không hiểu biết gì về đạo lý, chỉ thích làm nũng người khác.

Trần Tấn Nhiên nghe thấy lời nói này, vẻ mặt không khỏi biến đổi: "Làm sao có thể chứ! Nếu như cô ta thật sự bị chết ở bên ngoài, thì cũng thật vừa khéo, anh sẽ tránh được sự phiền toái của mình!"

Tuy ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Trần Tấn Nhiên vẫn thấy có một chút gì đó lo lắng. Nếu như Tống Ương Ương đã xảy ra chuyện gì, ít nhất cái cửa ải kia của ông già nhà anh, chắc chắn anh sẽ không thể nào vượt qua nổi. Còn nữa, mặc dù hiện tại nhà họ Tống đang ở thế yếu, nhưng mà ba anh trai của Tống Ương Ương cũng không phải là người bình thường, nếu như họ biết anh là người làm nảy sinh cái chuyện lạnh lẽo như vậy, thực sự sẽ rất bất lợi đối với nhà họ Trần của anh.

"Anh Tấn Nhiên, anh đang suy nghĩ gì vậy?" Trần Y Lan nhìn bộ dạng của anh có chút thất thần, không khỏi hỏi anh một câu.

"Không có, không có gì..." Trần Tấn Nhiên thu hồi lại dòng suy nghĩ của mình. Nhưng anh lại nghĩ đến những tin đồn muôn hình muôn vẻ người phụ nữ này, mà ban đầu anh đã nghe được. Cô nổi tiếng là một cô gái yếu ớt và đơn thuần, những cá tính này của cô đều do nguyên nhân bởi vì người nhà của cô cùng ba người anh trai kia đã có sự bảo vệ đối với cô quá tốt...

Mà bây giờ, cô một mình rời đi như vậy, cũng không trở về nhà cha mẹ ở Hàng Châu, với cái bộ dáng ngu ngốc của cô như vậy, nếu ở bên ngoài, sợ rằng không những đã bị người ta đưa đi bán mất rồi, mà còn có thể giúp cho người ta đếm tiền cũng nên.

"Anh Tấn Nhiên, nếu như anh thực sự đang lo lắng cho chị dâu như vậy, tốt hơn là anh hãy phái người đi tìm chị dâu xem sao." Y Lan nhẹ nhàng ôm lấy Tấn Nhiên, nhưng trong lòng cô lúc này đã có một sự khủng hoảng nhàn nhạt xông tới.

"Cũng tốt, cô ta sớm trở lại một chút, anh liền ép cô ta phải ký tên lên bản thỏa thuận ly hôn này, sau đó chúng ta có thể được ở chung với nhau cùng một chỗ sớm một chút."

Trần Tấn Nhiên vỗ nhè nhẹ vào tay của Y Lan, gật gật đầu nói.

"Tốt lắm! Anh Tấn Nhiên, em tin tưởng anh." Trần Y Lan khéo léo buông tay của mình ra, lại đứng lên sửa sang lại cổ áo của anh một chút, sau đó mới ôn nhu mở miệng nói: "Anh Tấn Nhiên, anh cũng nên đi làm rồi."

"Ừ! Y Lan, em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại nhé." Trần Tấn Nhiên nhẹ nhàng khẽ nhéo một cái vào trên chóp mũi của Y Lan, sau đó mới xoay người đi ra ngoài.

Y Lan nhìn bóng dáng của anh đi ra khỏi phòng khách cho đến khi bóng dáng kia biến mất khỏi tầm mắt của mình, lúc này ý cười dịu dàng, ấm áp và hiền thục, trong ánh mắt sáng ngời của Y Lan, liền từng chút từng chút biến mất. Anh Tấn Nhiên, anh vẫn không hề phát hiện ra sao, hiện tại bây giờ, anh đã bắt đầu thất thần vì người phụ nữ khác rồi đó! Còn trước kia, trong mắt của anh, trong lòng của anh, toàn bộ con người anh chỉ có một mình em mà thôi.

Anh Tấn Nhiên, em đã quyết định rồi, em không cho phép anh vứt bỏ em như vậy, trừ anh ra, ở trên thế giới này, đã không còn người nào khác, đáng để em có những lưu luyến nữa rồi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện