Cô Dâu Mười Chín Tuổi

Ba Người Phụ Nữ Cùng Đến Thanh Đảo


trước sau

Hiện tại Ương Ương đã mất tích, nếu như cô tức giận, hoặc là vì quá thương tâm, lại nghĩ quẩn đến bênh viện để phá thai, hủy đứa bé của bọn họ đi, vậy thì anh có khóc cũng không còn nước mắt để mà khóc nữa!

Trần Tấn Nhiên tìm đến quán cà phê của Ương Ương. Anh hy vọng có thể tìm ra được manh mối nào đó của cô.

"Dạ, vào ngày hôm qua, đột nhiên bà chủ nói muốn đi ra ngoài để giải một chút, vì vậy đã giao lại quán cà phê cho mấy người chúng tôi tạm thời trông nom một khoảng thời gian."

Cô gái nhân viên phục vụ bị dáng vẻ của Trần Tấn Nhiên dọa sợ, ngoan ngoãn đáp lại.

"Cô ấy có nói đi bao lâu sẽ trở lại không?" Trần Tấn Nhiên chợt tiếp tục hỏi. Hai bàn tay vô ý thức nắm chặt lại thành quả đấm lại càng siết chặt hơn nữa! Nhất định là cô đang cực kỳ tức giận! Nhất định là như thế!

“Bà chủ nói là ít nhất cũng phải một tháng, cũng có khi là hai tháng…”

Mi tâm Trần Tấn Nhiên như xoắn lại, nhíu thật chặt. Anh tuyệt đối không thể nào chờ đợi được một tháng, cho dù là một ngày, anh cũng không thể nào chờ đợi được. Anh phải tìm cho được bà xã của mình, hơn nữa, anh còn phải đưa được tất cả vợ con của mình trở về nhà bình yên!

"Mấy người có biết cô ấy đã đi nơi nào hay không?"

Trần Tấn Nhiên ép hỏi, mấy cô gái nhân viên phục vụ sợ hãi lắc đầu: "Bà chủ không nói đi đâu."

Trần Tấn Nhiên nện một quyền nặng nề lên trên mặt bàn. Hừ! Cô không nói địa điểm, tưởng rằng anh sẽ không thể tìm được người hay sao? Cô nhóc Tống Ương Ương này, làm sao có thể lại ngốc nghếch đến thế kia chứ! Em bỏ đi, rời xa anh như vậy, em sẽ sống như thế nào đây?

Trần Tấn Nhiên xoay người rời khỏi quán cà phê, cho xe chạy thẳng tới sân bay. Việc điều tra tin tức của Ương Ương đối với anh dễ dàng chẳng khác gì gọi một đĩa đồ ăn. Anh chỉ cần biết được cô đã đi nơi nào, thì phạm vi tìm kiếm lập tức được thu gọn lại, thử xem cô chạy đâu cho thoát!

Chỉ sau mấy cú điện thoại gọi đi, không cần tới nửa canh giờ Trần Tấn Nhiên đã biết rõ được hành trình của Tống Ương Ương.

Vào buổi chiều ngày hôm qua, Ương Ương đã lên máy bay bay đến Thanh Đảo. Đường bay thẳng từ đây tới Thanh Đảo khoảng chừng một giờ đồng hồ, anh đoán chừng hiện tại Ương Ương đã đến Thanh Đảo rồi.

Trần Tấn Nhiên lập tức gọi điện thoại dặn dò trợ lý của mình tìm chuyến bay tới Thanh Đảo gần nhất, đặt cho anh một vé máy bay bay tới đó. Sau đó anh lại gọi điện thoại cho chi nhánh công ty của mình ở Thanh Đảo, thông báo với bên đó những tin tức cơ bản của Ương Ương để cho bọn họ đi tìm. Chỉ một lát sau, bên kia đã báo lại cho anh biết. Hiện tại bọn họ đã phái người đi dò hỏi ở tất cả các khách sạn quán trọ để tìm một người phụ nữ có tên gọi Tống Ương Ương rồi. Hy vong với những thông tin mà anh đã cung cấp, mọi người sẽ nhanh chóng điều tra được địa điểm mà Ương Ương đang ở.

Tất cả mọi chuyện đều đã được chuẩn bị xong xuôi, lúc này Trần Tấn Nhiên mới nhẹ nhàng thở ra một hơi. Những nhân viên dưới tay anh đều không phải là những người ngồi không, chỉ cần Ương Ương ở khách sạn, nhất định nhân viên của anh sẽ tìm ra cô, nhưng mà…

Nếu như Ương Ương lại sống ở nhà của bạn cô thì sẽ cô tìm thế nào đây?

Mi tâm của Trần Tấn Nhiên lại cau chặt lại.

***************************

Ký Thu kéo cái va li nhỏ đến đáng thương chuẩn bị đi ra cửa. Suốt ba ngày hôm nay cô đã khóc thê thảm, khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến mức gần như đã rã rời cả người. Đến cuối cùng, cô vẫn cầm lấy tấm chi phiếu kia, tùy tiện thu thập một số đồ vật rồi rời đi.

Ký Thu ra đi không phải vì tiền, cô cũng không có dự định cầm số tiền kia. Nhưng mà cha của Tư Dận đã nói cho cô biết, nếu như cô không chịu nhận số tiền kia, Tư Dận tuyệt đối sẽ không tin tưởng cô rời khỏi anh là vì tiền tài. Tư Dận sẽ cho rằng, việc này nguyên nhân chính là do cha của anh đã ép buộc cô, người phụ nữ mà anh yêu thích, rời bỏ khỏi anh.

Chỉ có điều, tờ chi phiếu này quá nặng nề, Ký Thu cầm tờ giấy mỏng manh kia ở, lảo đảo bước đi tới bên cửa, rốt cuộc cả người đổ sụp xuống, khóc nức nở.

Ký Thu cầm lấy tờ chi phiếu xoay người lại, chạy như bay ngược trở lại. Đây là căn nhà trọ mà Tư Dận đã mua cho cô để ở, cô sẽ không bán nó đi, vĩnh viễn sẽ không bao giờ. Ký Thu đặt tấm chi phiếu kia ở tầng dưới cùng chót của chiếc hộp để đồ trang điểm của mình. Sau đó cô cầm hộp trang điểm đặt vào bên trong tủ treo quần áo, khóa kỹ lại.

Làm xong tất cả những việc đó, lúc này Ký Thu mới xoay người kéo cái va li đi xuống lầu.

Bình thường Tư Dận vẫn thường đưa cho cô một số tiền để tiêu vặt, nhưng Ký Thu hầu như không hề tiêu pha gì đến số tiền đó, cô đã mở một tài khoản thẻ tín dụng, gửi tất cả số tiền đó vào trong tài khoản. Hiện tại trong tài khoản của cô đã có một khoản tiền không lớn không nhỏ. Cô không thể trả lại cho anh số tiền nay, chỉ có thể mang theo chiếc thẻ tín dụng đó rời đi khỏi đây. Cho dù đây không phải là điều mà Ký Thu mong muốn, nhưng mà, cô cũng vẫn phải tiếp tục sống. Cô không có kinh nghiệm làm việc, cũng không có năng lực nổi trội gì, dựa vào cái gì để mà sống đây?

Ký Thu lên xe taxi, đi đến sân bay, nhưng rồi cô lại không biết mình nên đi nơi nào cho tốt. Ký Thu xem bảng giờ giấc các chuyến bay, vé máy bay của chuyến bay sắp cất cánh gần nhất chỉ có đi Thanh Đảo. Ký Thu cũng không lựa chọn nhiều, cứ thế mua vé, sau đó cô ngồi ngây ngẩn ở trong phòng chờ, chờ đến giờ lên máy bay bay đi Thanh Đảo.

*****************************

Từ nửa đêm, Bội Nghi đã bắt đầu gọi điện thoại cho Tần Thiếu Dương. Nhưng cho mãi đến tận sáng sớm, đầu điện thoại bên kia vẫn không hề có phản hồi lại, nhưng cũng không hề có tiếng trả lời tự động báo tắt máy.Lúc này Bội Nghi đang ngồi liệt ở trên ghế ngoài hành lang bệnh viện. Cô tựa người vào trên lưng ghế, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy khốn khổ. Ánh đèn trong phòng cấp cứu vẫn còn ở sáng, trái tim của cô cũng theo thời gian cứ từng thế co rút lại từng chút, từng chút một. Người đang nằm cấp cứu ở trong đó đâu phải là một người xa lạ nào khác, đó chính là đứa con gái ruột thịt của chúng ta đó Tần Thiếu Dương à!

Vào thời điểm mà hai mẹ con em cần anh nhất như thế này, vậy mà anh lại đang nơi nào chứ?

Bội Nghi run rẩy đứng lên, lại bắt
đầu tiếp tục gọi điện thoại. Nhưng lần này cô gọi điện thoại cho người thủ hạ tâm phúc vẫn luôn ở bên cạnh Tần Thiếu Dương.

Nhưng chuông điện thoại vang lên cũng phải rất lâu sau, phía bên kia mới có người tiếp thông, giọng nói nghe đầy vẻ lười biếng, mở miệng hỏi: "Chị dâu à, có chuyện gì không vậy?"

Bội Nghi có chút kinh ngạc, từ trước đến giờ, những thủ hạ dưới trướng của Tần Thiếu Dương luôn có thái độ nhất mực lễ độ cung kính đối với cô. Nhưng tại sao hôm nay thái độ nói chuyện của bọn chúng lại với cô lại lạ thường như thế nhỉ?

"Tần Thiếu Dương đang ở đâu vậy?" Bội Nghi không muốn suy nghĩ nhiều thêm, trực tiếp mở miệng hỏi.

"Chuyện này… Đại ca đi ra ngoài không mang theo bọn em, cho nên bọn em cũng không được rõ ràng lắm đâu ạ…"

Giọng nói bên kia nghe cũng thấy, ở bên trong đó ẩn chứa chút hương vị của sự qua loa tắc trách. Trái tim của Bội Nghi thoáng co thắt lại một chút. Cô cắn răng một cái, dứt khoát nói: "Con bé Nữu Nữu đang bị bệnh, đến giờ vẫn còn phải cấp cứu, mấy người lập tức báo cho Tần Thiếu Dương biết, bảo đại ca của mấy người mau đi đến bệnh viện nhi đồng XXX."

Bội Nghi nói xong, không đợi bên kia lên tiếng trả lời, liền “cộp” một cái, cúp luôn điện thoại.

Nữu Nữu phải nằm điều trị ở bệnh viện suốt nửa tháng, nhưng vẫn không hề thấy Tần Thiếu Dương ló mặt đến. Không chỉ có như thế, ngay cả một cú điện thoại gọi đến, hay phái người tới để thăm hỏi tình hình sức khỏe của Nữu Nữu như thế nào, cũng không hề có.

Lúc này Bội Nghi đang ngồi đờ đẫn ở chỗ đó, ánh mặt trời rơi vào trên người của cô, càng làm cho bóng dáng của cô càng thêm gầy guộc và mỏng manh, làm cho người ta nhìn vào mà cảm thấy đau lòng.

Bội Nghi đã quyết định buông tay! Cô sẽ buông tay hoàn toàn đối với Tần Thiếu Dương. Còn bây giờ, đã đến lúc cô phải rời khỏi nơi này thôi! Vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không bao giờ còn xuất hiện ở trước mặt của anh nữa.

Nữu Nữu xuất viện. Trở về nhà, Bội Nghi vào trong phòng ngủ thu dọn một số đồ dùng của hai mẹ con cô. Còn Nữu Nữu thì đang tô tô vẽ vẽ gì đó trên một tờ giấy ở trong phòng của mình. Đến lúc Bội Nghi tiến vào, cô nhìn thấy Nữu Nữu đang đặt lại con búp bê ở nơi đầu giường, sau đó cô bé bò xuống giường đi tới trước mặt của cô: "Mẹ, con muốn để con búp bê kia ở lại chỗ này, con không mang đi đâu, đó là của ba ba mua cho con, con không cần nó nữa!"

Nghe thấy con gái nói như vậy, trong lòng Bội Nghi cảm thấy cực kỳ chua xót. Có đến nửa căn phòng của Nữu Nữu là đủ loại đồ chơi mà Tần Thiếu Dương đã mua cho con gái. Nhưng mà bây giờ đây, nhìn tất cả những thứ đó sao cô cảm thấy mới châm chọc và lạnh lùng làm sao. Xem ra, trái tim của đàn ông thật sự còn khó nắm bắt hơn của phụ nữ nhiều.

Bội Nghi một tay ôm Nữu Nữu, một tay khác cô kéo cái rương đi ra cửa. Sau khi đã khóa trái cửa căn nhà trọ thật cẩn thận, Bội Nghi ôm con gái đi xuống lâu. Cô thuê xe, trực tiếp đi ra sân bay.

Bội Nghi ôm Nữu Nữu đi xuống cầu thang, thời điểm gần đi xuống hết cầu thang, bước chân của cô chợt thoáng hơi ngập ngừng. Cô lại cảm thấy mình thật là may mắn, may mắn là vì cô đã không gọi điện thoại báo trước cho ba mẹ, nói cô sắp về nhà. Nếu như bây giờ cô trở về nhà trong tình trạng như thế này, chẳng phải cô sẽ khiến cho ba mẹ thêm đau lòng hay sao?

Bội Nghi ôm Nữu Nữu đi xuống cầu thang, thời điểm gần đi xuống hết cầu thang, bước chân của cô chợt có chút lưỡng lự. Cô lại cảm thấy mình thật là may mắn, may mắn là vì cô đã không gọi điện thoại trước cho ba mẹ, nói cô sắp về nhà. Nếu như bây giờ cô trở về nhà trong tình trạng như thế này, chẳng phải cô sẽ khiến cho ba mẹ thêm đau lòng hay sao?

Bội Nghi ôm Nữu Nữu ngồi ở khu nghỉ ngơi trong sân bay. Nữu Nữu mở tròn hai mắt nhìn mẹ: "Mẹ à, mẹ lại đang nhớ cái gì vậy?"

"Bảo bối, bây giờ con muốn đi đến nơi nào để chơi đùa nhất?"

Bội Nghi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con gái, nhẹ giọng hỏi.

Nữu Nữu mở to đôi con ngươi xinh đẹp, hai bàn tay bé nhỏ quơ múa lên cực kỳ sung sướng, miệng kêu lên vui vẻ: "Đi nhặt vỏ ốc, nhặt vỏ ốc… Bờ biển, bờ biển chơi cá cá…"

Cách nói chuyện của Nữu Nữu còn chưa được lưu loát, nhưng Bội Nghi vẫn có thể hiểu được rõ ràng ý định của con gái mình. Nữu Nữu muốn đi tới nơi có bờ biển để bơi lội, nhặt vỏ ốc.

"Vậy bây giờ mẹ dẫn con đi đến nơi có bờ biển để chơi nhé, có được hay không?"

Bội Nghi ôm Nữu Nữu đứng lên xem bảng thông báo giờ giấc của các chuyến bay. Cô nhìn thấy ở trên bảng thông báo có chuyến bay đi Thanh Đảo sẽ cất cánh sau một giờ nữa. Bội Nghi đi lại quầy bán vé mua vé máy bay, ôm Nữu Nữu đi vào trong phòng chờ, chờ đợi đến giờ máy bay cất cánh.

*************************

(*) Thanh Đảo: Là một thành phố thanh lịch bên bờ biển mang phong cách Châu Âu, nằm ở phía đông tỉnh Sơn Đông, trên bán đảo Sơn Đông, Trung Quốc. Diện tích thành phố vào khoảng 10.654 km², dân số xấp xỉ 7,5 triệu người. Thanh Đảo được mệnh danh là “Thụy Sĩ của Trung Quốc” với nhiều nét văn hóa và kiến trúc tương đồng với các thành phố của Đức. Quá trình đô thị hóa đã thay đổi đường chân trời của Thanh Đảo nhưng thành phố vẫn giữ được nét đặc trưng của một cảng biển với những đoàn thuyền nối nhau, bãi biển đẹp và những món hải sản tươi ngon.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện