Ánh đèn nhàn nhạt tỏa khắp nơi, không gian như được hong ấm trong màu đen vàng ủy mị.
Bức tường kính chạy dọc khắp căn phòng phản chiếu cảnh sắc thành phố về đêm.
Hải Thiên đưa mắt nhìn ra bên ngoài, trời đang mưa, khách sạn này cách âm khá tốt, dù không nghe thấy tiếng mưa nhưng nhìn bầu trời u ám cùng những tia chớp chói lóa, hắn đoán cơn mưa này không hề nhỏ.
Dương như nhớ đến điều gì đó, hắn đột nhiên ngồi thẳng người dậy, đôi con ngươi lóe lên sự hoảng hốt.
Mưa lớn thế này!
Nguyệt Vy lại đang hoảng loạn!
Cô còn đang trên đường đến đây.
Nghĩ đến điều này, lông mày hắn nhíu sâu, khẩn trương lấy điện thoại gọi cho cô.
Bàn tay hản có chút run rẩy, từ trước tới nay hắn chưa từng có cảm giác nôn nóng gấp gáp thế này.
Thật may là.
.
chưa đến hồi chuông thứ hai, người con gái làm hắn lo lắng đã bắt máy.
Tiếng khóc của Nguyệt Vy lọt vào tai hắn: "Tôi đây!
Tôi sắp đến rồi.
Anh chờ chút!
Chờ chút"
Tiếng khóc hoảng loạn của Nguyệt Vy khiến hắn cảm giác cực kì khó chịu, tựa như mũi dao từng chút đâm sâu vào tim, đau, khổ sở, nhưng không thể rút ra.
Đè nén cảm giác đau lòng, hắn dịu giọng: "Em đang ở đâu, ở yên đó.
Tôi đến đón"
"Không.
.
Không cần đâu.
Tôi tự đến.
Anh chuyển tiền cho bệnh viện chưa? Mẹ tôi! "
Nói đến đây, cô lại không kìm được mà bật khóc.
Trong đầu cô lúc này chỉ còn có mẹ, mẹ mà thôi.
Nếu bà ấy có chuyện gì, cô thực sự không sống nổi.
Tiếng nói nghẹn ngào thống khổ của Nguyệt Vy truyền đến tai hẳn: "Cầu xin anh, hãy giúp mẹ tôi.
Xin anh, Hải Thiên.
"
Nghe thấy câu này, cảm giác đau lòng tội lỗi trong lòng hắn lập tức tan biến.
Đôi mắt u ám đến đáng sợ.
Hản quên mất cô đến đây tất cả đều vì số tiền phẫu thuật cho mẹ mà thôi.
Nghĩ đến đây, hắn lại không kìm được bực bội, lạnh giọng đáp: "Chuyện tôi nói làm thì sẽ làm.
Không cần nhắc lại"
"Cảm ơn anh"
Cô khóc thút thít.
Hắn thở mạnh ra một hơi: "Đang ở đâu? Tại sao lại ôn như vậy? "Tôi đang!
đang ở ngoài đường"
"Ngoài đường?"
Hắn cao giọng: "Đừng nói với tôi là em đang đi bộ?"
"Tôi!
tôi gọi taxi nhưng! "
Điên rồi? Hải Thiên hít mạnh một hơi nặng nề.
Từ nhà cô đến đây không biết bao xa, nhưng mưa lớn thế này lại đi bộ, chưa kể đường xá xe cộ nguy hiểm, lẽ nào cô không biết dầm mưa sẽ bị cảm hay sao? Hải Thiên đứng bật dậy khỏi ghế, gấp gáp nói: "Em đang ở đâu.
Đứng nguyên ở đó.
Gửi địa chỉ chỗ em đang đứng ngay cho tôi.
Đừng có đi lung tung"
Hắn lớn tiếng.
Hệt như đang răn dạy một đứa trẻ nghịch ngợm, Hải Thiên không nói gì thêm, nhanh chóng ngắt máy.
Nghĩ đến hình ảnh Nguyệt Vy đứng run run dưới mưa, đôi mắt hắn không giấu được sự lo lắng.
Xe ô tô lao nhanh trên đường lớn, những vũng nước bị bánh xe xé ngang tóe lên văng bốn phía.
Hắn lái xe rất nhanh, cần gạt chuyển động liên tục trên kính xe, đôi mắt hẳn liên tục tìm kiếm bóng dáng Nguyệt Vy.
Cô nhóc này gửi địa chỉ cho hắn cũng thật hay ho.
"Tôi đang ở trạm xe buýt số 2"
Hản về đây chưa đến một ngày, chắc sẽ biết trạm xe buýt số 2 nằm ở đâu? Hản dò bản đồ, lại phát hiện có tới năm cái trạm xe buýt số 2.
Như vậy thì tìm kiểu gì? Hải Thiên vừa nôn nóng vừa bực bội, gọi điện cô thêm một lần nữa nhưng trong loa lại truyền đến cái giọng nói chết tiệt của tổng đài.
Cứ như thế này đến bao giờ mới tìm ra Nguyệt Vy cơ chứ? Đang lúc Hải Thiên lo lắng sắp phát điên thì bỗng nhiên hẳn nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn thoi thóp dưới mái che trạm xe buýt đằng trước.
Trạm dừng ngay cột đèn đỏ, đầu đường là tấm biển ghi rõ tên đường.
Hải Thiên không biết vì cái lí do gì, cô không thể gửi tên đường qua cho hắn.
Nếu như thế, hắn có cần phải chạy đôn chạy đáo nãy giờ không.
Hăn thấy đầu mình sắp vì cô mà nổ tung rồi.
Mưa lớn thế này, ra ngoài cũng không mang ô, trên người chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh.
Nhìn đi? Có ai tùy hứng như em không hả? Nguyệt Vy? Nội tâm hắn gào thét vì bực bội.
Hải Thiên chẳng đợi thêm một giây nào nữa.
Hắn lập tức đạp phanh, dừng cách trạm một đoạn.
"Két".
Tiếng bánh xe va chạm trên mặt đường, rít lên một thanh âm chói tai.
Hải Thiên bước xuống xe, mỗi nước chân giẫm trên từng vũng nước, phát ra thanh âm "táp táp", hắn vội vàng gấp gáp đi đến chỗ Nguyệt Vy.
Mỗi bước đi đều mang theo sát khí đuổi cùng giết tận.
Đôi mắt hắn nheo lại nhìn cô gái nhỏ nhắn đứng cách đó không xa, đang run rẩy xoa xoa hai vai.
Nhìn thấy cảnh này, hắn càng không nén được bực bội.
Còn biết lạnh cơ đây? Ra ngoài không thèm mang áo ấm, cũng không che ô? Còn biết lạnh.
Đáng đời em.
Nguyệt Vy đứng run run dưới mái che, đầu cúi thấp, không hề nhìn thấy sự xuất