Sở Tích Nguyệt bóp nát lệnh bài màu xanh ngọc mà Hoàng Long đưa cho rời khỏi Sinh Mệnh Cấm Khu, khi mở mắt ra thì đã thấy mình xuất hiện ở Ma Thiên Sơn.
Ma Thiên Sơn bây giờ trời cũng đã tối, nàng cũng không muốn đi làm phiền mọi người, nàng lặng lẽ đi vào ngôi nhà tranh nhỏ mà sư phụ để lại, nghỉ ngơi một đêm.
Sáng sớm, hôm nay mặt trời lên rớt sớm, ánh nắng đã chiếu sáng cả một ngọn núi, vẫn là ánh nắng suốt một ngàn năm nay nàng cảm nhận được ở nơi này, nó mang theo vài phần ấm ám của sư phụ, vài phần yêu thương của Thanh Xà, nàng lại phải sắp rời đi nơi này, nơi nàng đã gắng bó hơn ngàn năm.
Sở Tích Nguyệt ngồi dậy, tận hưởng ánh nắng sáng sớm, mang theo Hồng Huyền Táng che lên đầu, đi vào bên trong Thiên Trúc Lâm tìm Thanh Xà.
"Thanh Xà tỷ, ta trở về!" Thanh âm trong trẻo, nhẹ nhàng từ bên ngoài rừng trúc, truyền đến nơi Thanh Xà đang bế quan tu luyện.
Thanh Xà ở trong mật thất đằng sau núi nghe thấy thanh âm quen thuộc truyền đến, nàng nhẹ nhàng mở ra đôi mắt xinh đẹp, đứng dậy bay đến trước mặt Sở Tích Nguyệt, khuôn mặt cực kì vui vẻ nhẹ nhàng nói.
"Tiểu Nguyệt Nguyệt về rồi!" Thanh âm nhẹ nhàng truyền ra từ trong miệng của Thanh Xà, như thanh âm của một người tỷ tỷ đang đợi nàng ở nhà rất lâu.
"Ừm, muội trở về!" Khuôn mặt vui vẻ của Sở Tích Nguyệt cười nói.
"Muội có bị thương ở đâu hay không?" Thanh Xà đi lại gần Sở Tích Nguyệt, kiểm tra xem Sở Tích Nguyệt có bị thương hay không, khi mà Sở Tích Nguyệt rời đi, nàng rất lo lắng, Sinh Mệnh Cấm Khu rất nguy hiểm, nàng sợ Sở Tích Nguyệt không thể trở lại.
"Thanh Xà tỷ, ta không sao, ta cũng đâu phải Tiểu Cô Nương năm đó, liều lĩnh liều mạng của mình như năm đó" Sở Tích Nguyệt nở một nụ cười nhẹ nhàng nhìn Thanh Xà nói.
"Cũng đúng, Tiểu Nguyệt Nguyệt bây giờ đã trưởng thành rồi, trở thành một cô nương xinh đẹp rồi, chỉ là mái tóc của muội....." Thanh Xà nhìn mái tóc màu đỏ như máu của Sở Tích Nguyệt có vài phần buồn bả, mái tóc của Sở Tích Nguyệt năm đó là một mái tóc màu đen tuyền cực kì xinh đẹp, nhưng bây giờ nó đã nhuộm đỏ một màu máu.
"Không sao đâu Thanh Xà tỷ, nhìn thấy mái tóc này, ta sẽ nghỉ lại quảng thời gian vất vả ta từng trải qua" Sở Tích Nguyệt giơ nhẹ cánh tay lên, vuốt nhẹ mái tóc của mình nói.
"Ừm, đừng đứng đây nửa, vào nhà nói chuyện".
"Thanh Xà tỷ, dạo này tỷ thế nào?"
"Muội mới đi được bao lâu, thời gian không quá một tháng, có thể có chuyện gì xảy ra được chứ" Thanh Xà bật cười nhìn Sở Tích Nguyệt, nàng mới rời đi mới hơn một tháng, nhưng lại lo lắng thái quá không cần thiết.
"Huyết Bức tiền bối vẫn ổn sao?"
"Huyết Bức sao, từ khi muội rời đi, ta và hắn tách ra cũng chưa từng gặp lại, trước đây ta với hắn cũng không quá thân thiết, ta cũng lười để ý đến hắn"
"Ừm, vậy ngày mai ta cùng tỷ đến thăm Huyết Bức tiền bối, dù sao ta cũng có chuyện muốn nói với hai người " Sở Tích Nguyệt khuôn mặt có chút ủ rủ, có chút buồn, nhìn Thanh Xà.
"Có chuyện gì quan trọng sao?" Thanh Xà nghi hoặc nhìn Sở Tích Nguyệt.
"Không có chuyện gì quá quan trọng, ngày mai ta sẽ nói cho tỷ biết, còn hôm nay thì không được nha!" Sở Tích Nguyệt mở miệng cười nói, nhìn Thanh Xà như đang có thứ gì đó che dấu.
"Hừ, không nói thì thôi, ta không thèm quan tâ m đến muội nửa!" Thanh Xà tỏ ra có chút giận dỗi, có chút vui đùa nhìn Sở Tích Nguyệt nói.
Sở Tích Nguyệt cùng Thanh Xa trò chuyện một ngày rất vui vẻ, nàng kể cho Thanh Xà nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện gặp được Tiểu Hoàng, cho đến gặp Tiểu Viên, cùng chúng nó đi ăn trộm Thần Dược, cùng chúng nó chống lại chín vị Chuẩn Yêu Đế, kể về chuyện gặp được sư huynh Hoàng Long, kể về sự kh ủng bố thật sự của Sinh Mệnh Cấm Khu.
Sáng hôm sau, Sở Tích Nguyệt cùng Thanh Xà đi đến Táng Âm Mộ Địa tìm Huyết Bức Yêu Đế trò chuyện, cũng chỉ trò chuyện những câu nói bình thường, không quá đặc sắc, không quá nhiều lời hỏi thăm rườm rà như nói chuyện với Thanh Xà, nhưng mà cũng chỉ như vậy thôi ba người bọn họ cũng đã nói chuyện hết một một ngày.
Đêm đến bên trong Táng Âm Mộ Địa, hôm nay ánh trăng rất sáng, ba người cùng nhau ngồi uống rượu, Sở Tích Nguyệt nhìn lên ánh trăng thật sáng, ngắm nhìn nó một hồi lâu, sau đó mở miệng nhẹ nhàng nói.
"Thanh Xà tỷ, Huyết Bức tiền bối, ta có chuyện quan trọng muốn nói!".
"Có chuyện gì sao? " Huyết Bức một bên uống rượu, đặt nhẹ cái ly xuống hỏi.
"Ngày mai, ta muốn xuống núi, muốn rời khỏi Ma Thiên Sơn" Sở Tích Nguyệt giọng nói vẫn nhẹ nhàng như vậy nói ra, trên