Hạ Tư Hành khó tin, "Mẹ?"
Không chờ anh nói thêm, Vu Tố vừa dứt câu liền cúp điện thoại, "Quyết định vậy đi, ngày mai con sang nhà Kim Hề đón con bé về đây ăn cơm."
"..."
Cuộc điện thoại của hai mẹ con cứ thế mà kết thúc.
Hạ Tư Hành như cười như không lướt sang Kim Hề.
Cô thản nhiên, "Nhìn em làm gì? Đâu phải em bắt anh làm tài xế."
Hạ Tư Hành gật đầu, đưa mắt nhìn cô một lượt, "Rốt cuộc thì em có gì tốt nhỉ? Nịnh mẹ anh đến nỗi bà chẳng thèm đặt con dâu tương lai vào mắt?"
"Con dâu tương lai khỉ gì?" Trái tim Kim Hề khẽ nảy lên bởi xưng hô đột ngột của anh, hàng mi run rẩy, "Ai bảo sẽ lấy anh? Đồ tự luyến."
"Được thôi, vậy thì bạn gái." Anh đổi giọng.
Kim Hề trả lời câu hỏi vừa nãy của anh, "Chắc là do em xinh đẹp đấy."
Hạ Tư Hành, "Ừm, bạn gái anh không xinh bằng em."
"..." Kim Hề lặng thinh, nhíu mày cười giễu, "Đồ nhạt nhẽo."
Nhưng bên khóe môi cô lại cong lên đầy vui vẻ.
Không lâu sau, cửa phòng làm việc được đẩy ra, một người đàn ông trung niên bước vào, Hạ Tư Hành lên tiếng chào, "Chào giáo sư Lâm."
Giáo sư Lâm mải cúi đầu xem điện thoại, ông "ừ" một tiếng xem như đáp lại, lúc xoay người rót nước nóng, khóe mắt lướt qua chợt khựng lại, ông trông thấy một gương mặt cực kỳ xinh đẹp, nhưng lại khá quen mắt.
"Có phải tôi đã gặp em ở đâu không?"
"Em chào giáo sư." Kim Hề lễ phép chào ông.
Hạ Tư Hành nhướng mày, "Hai người biết nhau à?"
Kim Hề đáp, "Giáo sư Lâm là chồng của trưởng khoa hồi đại học của em."
Hồi Kim Hề học đại học từng được trưởng khoa Ba lê Tôn Mai quan tâm chỉ bảo rất tận tâm, khi cô ra nước ngoài thi đấu, cũng nhờ Tôn Mai dẫn dắt, suốt hành trình đều được bà chăm sóc tận tình.
Có một tết trung thu nọ, cô Tôn đã mời cô đến nhà ăn sủi cảo, vừa hay lúc ấy Lâm Lập Huân cũng có ở nhà, thế nên hai người đã từng gặp nhau một lần.
Cô không ngờ Lâm Lập Huân vẫn nhớ mình.
Lâm Lập Huân không những nhớ mặt cô mà vẫn có thể lục tìm tên cô trong trí nhớ: "...!Kim Hề đúng không? Nếu thầy nhớ không lầm thì em là Kim Hề đúng không?"
Kim Hề, "Đúng rồi ạ."
Bấy giờ Lâm Lập Huân mới để ý cô đang ngồi chỗ của Hạ Tư Hành, mà Hạ Tư Hành lại kéo ghế ngồi cạnh cô, tay vòng qua lưng cô khoác lên thành ghế.
Đây là tư thế công khai chủ quyền.
"Hóa ra em là bạn gái của Tiểu Hạ à." Lâm Lập Huân giật mình, rồi lại cảm khái, "Bảo sao Tiểu Hạ không cho em sang đây, có bạn gái xinh đẹp thế này phải giấu ở trong nhà mới yên tâm được."
Ý cười ngập tràn trong mắt Kim Hề, "Thật sao ạ?"
Hạ Tư Hành nói, "Vâng, không nỡ để cô ấy ra ngoài, sợ cô ấy nhìn chàng trai khác rồi chạy theo người ta luôn."
"Nào đến nỗi, đúng không Kim Hề? Mình đâu phải là người đứng núi này trông núi nọ."
"Khó nói lắm thầy." Kim Hề hấp háy đôi mắt, nghịch ngợm cất giọng trêu tức.
Lâm Lập Huân ngớ người, rồi lại bật cười sang sảng, "Con nhóc này, lém lỉnh thật."
"Thầy còn bận họp, không làm phiền đôi chim ri ríu rít nữa." Giáo sư Lâm cầm ly nước đi ra cửa rồi ngoảnh đầu lại, cất giọng nghiêm túc dặn dò Kim Hề, "Em không được đứng núi này trông núi nọ đâu đấy! Tiểu Hạ tốt lắm! Nếu thầy mà có con gái thì nhất định sẽ bắt cậu ấy làm con rể của thầy."
Kim Hề ngẩn người, ngay lập tức tựa vào lòng Hạ Tư Hành cười đến run người.
Trong suốt hai ngày qua, đây là lần cô cười vui vẻ nhất.
Hạ Tư Hành xoa vành tai Kim Hề, dán vào tai cô, hơi thở ấm áp phả lên tê dại như kiến bò, "Sao lại vì một người đàn ông khác mà cười vui vẻ thế?"
"Giáo sư Lâm hài hước thật đấy, thú vị hơn trêu Giang Trạch Châu nhiều."
Giang Trạch Châu.
Vừa nhắc đến cái tên này, Hạ Tư Hành lại thấy khó chịu.
Anh vuốt ve phần gáy của cô, cất giọng hờ hững nhưng ẩn chứa ý uy hiếp, "Giang Trạch Châu thú vị lắm à?"
Kim Hề đáp, "Mỗi lần cùng anh trêu anh ấy đều rất vui."
Lời này xem như miễn cưỡng chấp nhận được.
Hạ Tư Hành chợt nhớ ra, hỏi cô, "Sao hôm nay em lại đến đây?"
Kim Hề trả lời, "Em đến thăm Đào Đào."
Hạ Tư Hành, "Thăm con bé chưa?"
Ý cười trên mặt Kim Hề dần phai, cô cụp mắt, thấp giọng nói, "Lần đầu tiên em nhìn thấy cô Vương sa sút như thế, cứ như người mất hồn, cô vừa lên tiếng em đã cảm thấy cô chực khóc."
Im lặng một thoáng, Hạ Tư Hành lên tiếng, "Rồi sẽ tốt lên thôi."
Bọn họ là người ngoài cuộc nên không thể nói được gì, chỉ biết nói vài câu an ủi.
Rồi sẽ tốt lên thôi.
Mọi chuyện sẽ tốt thôi.
...
Chiều hôm sau, Hạ Tư Hành tan làm, anh ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ, đẩy cuộc hẹn với bạn gái xuống, đưa Kim Hề về nhà họ Hạ.
Trông thấy xe của Hạ Tư Hành từ xa, quản gia gọi người kéo thanh chắn lên, chờ đến khi xe dừng lại, ông bước tới mở cửa xe cho Hạ Tư Hành, "Chào cậu chủ."
Ngay khi vào phạm vi nhà họ Hạ, Hạ Tư Hành như biến thành một người khác, cái thay đổi không phải vẻ ngoài mà là khí chất.
Khí chất ngạo nghễ của người bề trên.
Anh lạnh lùng hỏi, "Trong nhà có ai không chú?"
Quản gia đáp, "Bà chủ đi dạo phố với bà Giang vẫn chưa về, ông chủ thì còn đang ở công ty, đương độ cuối năm nên mọi khi ông chủ đều đến nửa đêm mới về tới nhà.
Nhưng hôm nay ông chủ sẽ về sớm để ăn tối cùng cậu và cô Kim."
Hạ Tư Hành gật đầu biểu thị mình đã biết.
Anh và Kim Hề một trước một sau đi vào nhà, trong suốt thời gian đó, hai người không hề trao đổi ánh mắt với nhau, tựa như hai người xa lạ vì mẹ bắt ép mà buộc phải đi chung xe về nhà.
Quản gia đi sau hai người, vừa đi vừa nói, "Cô Kim à, bà chủ có mua quà cho cô để ở trên phòng thay đồ, cô có thể lên đó xem thử.
Nếu cô ưng ý thì lát nữa tôi sẽ cho tài xế đưa đến chỗ của cô."
Vu Tố rất thường mua đồ cho cô, có khi là túi xách, có khi là quần áo, cũng có khi là đồ trang sức.
Bà rất có mắt thẩm mỹ, đồ bà chọn đều như được đặt làm riêng cho Kim Hề.
Kim Hề đáp, "Vâng."
Quản gia cung kính đưa Kim Hề lên phòng thay đồ.
Mở cửa phòng thay đồ xong, quản gia xoay người rời đi, "Tôi xuống lầu trước, có việc gì thì cô Kim cứ gọi tôi."
Quản gia vừa đi, trên hành lang trở về sự yên lặng vốn có.
Hạ Tư Hành đã lên phòng anh từ lâu, ở nhà họ Hạ, ở trước mắt người nhà