Vừa nói cô vừa co giò muốn bỏ chạy, nhưng hai tay đã bị hai vệ sĩ giữ lại, bọn họ cao lớn, còn cô chỉ là một cô gái mảnh mai, hai cánh tay bị giữ lại khiến chân cô bơi bơi trong không khí.
“Hai anh làm gì vậy? Anh ta không sao rồi mà?”
Từ Mạn Nhu bất mãn kêu lên.
“Từ tiểu thư, cô bây giờ là bạn gái của Hoắc tổng thì phải ở đây chăm sóc ngài ấy”
Bọn họ nét mặt lạnh băng, nói.
Từ Mạn Nhu khóc không ra tiếng.
Cô vốn muốn trốn khỏi tên điên kia, sao bây giờ lại bị buộc lại một chỗ với hắn rồi?
Nhưng cô làm gì có bản lĩnh chống lại hai người đàn ông to lớn đó, chỉ có thể ngoan ngoãn theo chân bọn họ vào phòng chăm sóc đặc biệt sau phẫu thuật.
Hoắc Thiên Phong hôn mê nằm trên giường, hai vệ sĩ đứng canh ngoài cửa, còn Từ Mạn Nhu thì buồn chán ngồi bên cạnh.
Cô muốn lấy điện thoại ra chơi trong lúc rảnh rỗi, nhưng tìm khắp người không thấy, lúc này cô mới nhớ ra vừa rồi sợ hãi quá, chạy theo hắn mà không cầm đồ đạc theo.
Bây giờ thì hay rồi, điện thoại không có, chỉ có thể nhàm chán ngồi ở đây.
Những chuyện hỗn loạn qua đi, Từ Mạn Nhu mới chợt nhớ ra cô còn chưa ăn trưa, mà bây giờ đã là buổi chiều rồi.
Cũng tại tên điên này bám theo cô không dứt nên mới phiền phức như thế