Quân Dao liếc nhìn Cố Tư Bạch, nhận được cái nhìn vững vàng, ấm áp của anh, cô thấy được an ủi rất nhiều, cũng thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Khả năng rất lớn cô
sẽ bị đuổi khỏi Cố gia, cũng sẽ bị trừng phạt, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt của Cố Tư Bạch là cô thấy đủ rồi, ít nhất trên đời này vẫn còn có một người thật lòng quan tâm cô.
Quân Dao và Quân Tú Anh đi ra ngoài hành lang đứng, có mấy vệ sĩ canh gác cách đó không xa.
Khi nhìn thấy xung quanh không có ai để ý mình, Quận Tú Anh lập tức trừng mắt với Quân Dao..
“Cô điên à, tại sao lại dám nói như vậy, cô muốn hại chết bố mẹ và tôi đúng không? Có đúng là loại nuôi ong tay áo, Quân gia đối với cô thế nào mà cô dám phản lại Quân gia như vậy hả?”
Cô ta nghiến răng treo trèo, lời nói rít qua kẽ răng để những người khác không nghe thấy, nhưng ánh mắt tràn đầy căm hận, chỉ hận không thể lao lên giết chết Quân Dao ngay lập tức.
Quân Dao nhìn dáng vẻ của cô ta, ánh mắt cô trong suốt, cô bình tĩnh nói.
“Quân Tú Anh, cô nói sai rồi, tôi không hại ai cả, tôi chỉ nói sự thật.
Cô nói Quân gia đối xử với tôi thế nào? Tôi nói cho cô biết, mẹ tôi mới là người được cưới hỏi đàng hoàng, mới là vợ của Quân Khải, mẹ cô chỉ là tiểu tam chen chân vào gia đình người khác, cô có tư cách gì lên mặt với tôi.
Chưa hết, các người đối xử với tôi thế nào chẳng lẽ tự các người còn không rõ hay sao? Các người coi tôi là người của Quân gia không? Cô đã bao giờ gọi tôi là chị chưa?”
Quân Tú Anh cứng họng, nhưng cô ta đã quen thói được nuông chiều, ngang ngược từ bé, cũng chưa từng để Quân Dao vào mắt.
Cô ta sấn tới, trừng mắt.
“Cô dám ăn nói hỗn láo như vậy? Cô muốn chết à?”
“Quân Tú Anh, tôi nhắc lại cho cô biết, so vai vế cô thấp hơn tôi, cô có tư cách gì ăn nói với tôi như thế? Người hỗn láo ở đây là cô mới đúng”
Quân Tú Anh tức đến mức bốc hơi trên đầu, cô ta không kìm chế nổi nữa, lập tức vung tay, muốn tát Quân Dao, nhưng Quân Dao lập tức giơ tay bắt lấy tay cô ta, rồi hất mạnh một cái, cô ta ngã lăn ra đất.Vì hôm nay dự tiệc nên cô ta đặc biệt mặc một