Bên trong phòng bệnh không khí im ắng thì bên ngoài phòng bệnh không khí gấp gáp.
Lâm Khả Khả vừa đi xuống tầng 1, phát hiện ra bóng dáng người đó vội vàng nhảy vào trong thang máy, trở ngược lên trên.
Cô đang nói dối bản thân bị ốm, mà Khương Đạt là ai? Anh là con ma ranh mãnh, một con ruồi cái hay đực còn chịu trận trước anh vốn chi là cô.
Cô đấu không lại nên trong 36 tuyệt chiêu, chạy là thượng sách.
Cửa thang máy mở ra.
Nhìn trái nhìn phải, Lâm Khả Khả cong giò chạy về phía bên trái.
Giống với người bạn trí cốt, nhà vệ sinh cũng là điểm đến được ưu tiên lựa chọn.
Thật ra Lâm Khả Khả định chạy về phía phòng của Niệm Nguyệt Sơ nhưng chỗ nhà vệ sinh gần hơn, còn ở ngay đoạn cuối, vắng vẻ như thế thì mấy người đến.
Nên thôi, cứ chỗ nào gần thì chọn, tăng tỉ lệ chạy trốn thành công.
Tuy không có tiền đồ nhưng đảm bảo sự an toàn và mặt mũi.
Quan trọng nhất là cáo già Khương Đạt không thiếu cách đưa cô vào lưới, mấy nay tránh mặt anh, lần trước say rượu còn ở nhà anh ta.
Cô vì cuống quá lỡ tay tát một cái nên cô cũng lo sợ cho mạng sống này nữa.
Chết hụt tức là chưa chết thành công mà vị đại boss kia chắc chắn rất tức giận vì chuyện đó.
Anh sẽ đuổi cùng giết tận cô, tìm cách trả đủ cơn giận cho mà xem.
Niệm Nguyệt Sơ và Lâm Khả Khả, đôi bạn cùng tiến dù khác không gian nhưng đều hành động một cách giống nhau.
Áp tai vào cửa, nghe ngóng tình hình.
Hai vị đại boss trái lại vô cùng thong dong.
Chuột đang trốn thì mèo phải kiên nhẫn đợi, đến khi chuột ra khỏi hang thì một phát túm gọn.
Trò chơi này, mèo hay chuột thắng phải chờ đợi mới biết.
Lại giống như theo tình tình chạy, đuổi tình tình theo.
Số mệnh đã quay vòng, sự đảo chiều đã bắt đầu.
Có người đã trả xong đoạn nhân duyên, có người mới chỉ bắt đầu thực hiện lời hứa của kiếp trước.
Duyên nợ là một vòng quay thời gian, có những thứ là nợ, có những thứ là duyên, có những thứ của kiếp trước, nhưng cũng có những thứ tự người nên có trong kiếp này.
Lâm Khả Khả là người mất kiên nhẫn đầu tiên trong trò chơi thử thách sức chịu đựng.
Cô ló đầu ra xem xét tình hình thì bắt gặp hình bóng mình quen thuộc.
Khương Đạt nhếch môi cười, một nụ cười của sự thẳng lợi.
Anh rời lưng mình, không tựa vào tường đợi nữa, nhanh chân đẩy cô vào trong.
"Bos...!Ss...!Sao anh lại ở đây?"
Lời nói ngập ngừng ngắt quãng của Lâm Khả Khả là minh chứng cho hình ảnh con chuột đang trong mồm mèo chờ chết.
Ánh mắt cô nhìn anh, rất nhanh biến đổi, từ bất ngờ luống cuống chuyển sang cười hì hì che giấu tâm trạng.
"Tôi vào nhà vệ sinh nam thì có vấn đề gì không?"
"Nhà vệ sinh nam?"
Lâm Khả Khả nhìn anh khó tin.
Hình như đúng là trong lúc mải móng cô chạy vào đại một bên, quả thực không để ý nhà vệ sinh nam hay nữ.
Nhưng rõ ràng tên này cố ý dồn cô vào trong nhà vệ sinh nam.
"Sếp, cái đó...!Ừm...!Tôi nhìn nhầm, tôi ra ngoài trước nhé."
Lâm Khả Khả đuôi mắt khẽ nhếch lên, trong lòng tính toán lối thoát.
Chỉ còn cần hi vọng, cô liều mình cũng phải chạy.
Cô cảm giác nguy hiểm đang cận kề, không chạy mau thì vui vẻ chầu diêm vương sống trước mặt.
"Em định trốn tránh tôi tiếp sao...!hửm...!thư kí Niệm?
Khương Đạt chặn đường sống của cô, không nhanh không chậm hỏi.
Lời của anh rất bình thường nhưng lại đánh trực tiếp vào vấn đề.
"Tôi nào dám.
Tôi...!Hắt xì...!Khụ khụ....!Tôi...!Đang bị ốm thưa sếp."
Khương Đại khẽ cười.
Lâm Khả Khả cả người nóng ran, tay đổ mồ hôi hột.
Boss của cô không cười, thế giới bình thường, cười rồi là mọi thứ đi tong.
Cô biết anh đã biết mọi chuyện, chỉ chưa muốn vạch trần.
"Em bị ốm mà ăn mặc phong phanh như vậy, sẽ bệnh nặng thêm đấy."
Người đàn ông từng bước, từng bước dồn người phụ nữ lùi lại phía bồn rửa tay.
Đến khi tiếng va chạm giữa tấm lưng và thành bàn vang lên, anh mới dừng lại.
Khương Đạt hai tay chắn ở hai bên eo, tiếp xúc với thành bồn rửa tay, vừa kéo gần khoảng cách vừa bao bọc lấy cô.
Anh lợi dụng ưu thế chiều cao, tạo ra một góc chéo, để mặt hai người đối diện ngang bằng.
"Tôi không sao.
Chỉ là quên mang áo theo thôi."
Lâm Khả Khả mặt nóng bừng, cả người áp lực.
Cô chống tay về phía trước một khoảng, nửa muốn đẩy anh ra lại muốn kéo giãn không gian, phá bỏ tư thế mờ ám này.
"Vậy ư? Thế mà vừa rồi tôi thấy một người rất giống em, chạy rất nhanh vào thang máy."
Người đàn ông vẫn điềm nhiên nói, như thật sự chỉ muốn khẳng định nghi vấn nhưng tay anh đã dần dần nhích tới, cổ tay kẹp chặt lấy eo người phụ nữ như biết thừa ý đồ của cô.
Lâm Khả Khả trên dưới đều