Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 591


trước sau

Chương 591

Lần đó sau khi nói chuyện với Hứa Tịnh Nhi xong, cô ấy trở lại nhà tù, ôm đầu gối ngồi trên giường, trăn trở suy nghĩ.

Cô ấy muốn vẹn toàn đôi bên, muốn lấy bản thân làm điểm kết thúc, nhưng liệu kết quả có thật sự như cô ấy mong muốn hay không?

Vân Nhu là người rất cố chấp, cộng thêm bệnh tình của cô ta nghiêm trọng, quả thật giống như Hứa Tịnh Nhi nói, cô ta oán hận Hứa Tịnh Nhi, đến chết không thôi.

Lần sau, Vân Nhu tiếp tục muốn ra tay, vẫn sẽ làm hai bên cùng tổn hại.

Con người, làm sai thì phải chịu trừng phạt mới chừa được. Sở dĩ Vân Nhu càng ngày càng được nước lấn tới là vì những chuyện xấu mà cô ta làm không phải chịu hình phạt tương ứng, cô ấy muốn giúp đỡ cũng không nên mù quáng như vậy.

Có lẽ để cô ta ngồi tù, hoặc chuyển đến bệnh viện tâm thần, chữa trị cho tốt, rồi sẽ có một ngày cô ta tỉnh ngộ.

Hứa Tịnh Nhi nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay Tiêu Thuần, nhẹ giọng nói: “Thuần Thuần, nếu cậu đã cảm ơn mình thì đồng ý với mình một chuyện được không?”.

“Chuyện gì? Cậu nói đi, mình có thể làm được thì nhất định sẽ làm!”.

Hứa Tịnh Nhi khẽ đẩy cô ấy ra, đôi mắt đen láy nhìn vào khuôn mặt cô ấy, nghiêm túc nói: “Rất đơn giản, mình muốn cậu thành thật trả lời mình một câu hỏi, nhất định phải nói thật!”.

Nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của cô Tiêu Thuần cảm thấy nghi ngờ.

Tâm sự của mình, cô ấy không hề nói, vậy mà Hứa TỊnh Nhi như nhìn thấu cả. Vậy thì còn vấn đề gì mà cô ấy không biết chứ?

Có điều chuyện đã tới nước này, cô ấy cũng không còn gì để giấu nữa. Thế là cô ấy gật đầu dứt khoát: “Được! Cậu hỏi đi. Cậu muốn biết gì mình cũng đều sẽ trả lời”.

Dù sao đây cũng không phải là nơi

để nói chuyện. Hứa Tịnh Nhi cũng không vội: “Đi thôi, chúng ta tìm quán café nào yên tĩnh rồi nói”.

Tiêu Thuần gật đầu, không bận tâm.

Hứa TỊnh Nhi lái xe của mình. Hai người ngồi vào trong xe. Cô khởi động máy, đạp chân ga, xoay tay lái và rời đi.

Trên đường đi, Tiêu Thuần nhận được điện thoại của Từ Soái. Anh ta vốn định hôm nay tới đón cô ấy, nhưng đột nhiên có việc, giờ mới thoát được nên gọi hỏi cô ấy ở đâu, có cần anh ta tới đón hay không.

Tiêu Thuần từ chối không cần do dự: “Tôi và Hứa Tịnh Nhi đang ở cùng nhau, anh đứng làm phiền chúng tôi”.

Dứt lời, cô tắt máy, không để cho Từ Soái có cơ hội được nói thêm nửa câu.

Mặc dù Hứa Tịnh Nhi biết trước giờ Từ Soái và Tiêu Thuần luôn như thế. Nhưng trong khoảng thời gian Tiêu Thuần bị bắt giữ, Từ Soái là người nóng ruột, bận rộn nhất. Cần giúp gì anh ta đều giúp cả. Có thể nhận thấy anh ta rất quan tâm tới người bạn Tiêu Thuần này.

Cô không khỏi lên tiếng: “Thuần Thuần, Từ Soái rất quan tâm tới cậu. Sự việc lần này, anh ta vốn đi nhờ Khiết Thần tới giúp. Chỉ có điều Khiết Thần bận quá. Mấy ngày trước, vì chuyện này mà anh ấy đã làm hỏng cả một nghi thức ký hợp đồng. Hôm qua anh ấy đã bay đi để hợp tác nên mới từ chối. Nhưng Từ Soái quan tâm cậu lắm. Cậu đối xử dịu dàng với anh ta một chút.

Tiêu Thuần mỉm cười: “Mình biết Từ Soái đối xử tốt với mình, cậu cũng vậy. Mọi người đều là những người quan trọng với mình cả”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện