Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Chương 33: Hôn lễ


trước sau

"Trước dưỡng bệnh cho tốt, chuyện khác sau này hãy nói."

Ôn Hân Mạt bờ môi run rẩy vài cái, trong lòng hiện lên một tia vui sướng.

Đây là lần đầu tiên Hạ Kiều Yến không có trực tiếp cự tuyệt cô.

Cô vội vàng mà hỏi: "Kiều Yến. Anh đồng ý với em sao?"

"Bây giờ việc cấp bách của cô là dưỡng bệnh, đừng có suy nghĩ lung tung."

"Có những lời này của anh, em nhất định cố gắng dưỡng thân thể cho tốt."

Trên mặt cô còn có nước mắt chưa khô, cùng với nụ cười của cô, rất giống đóa hoa mềm mại sớm mai.

Trên mặt cánh hoa còn dính lấy giọt sương, vô cùng làm cho người thương yêu.

Hạ Kiều Yến thu lại tay của mình. Quay người một lần nữa khởi động xe.

**

Tần Dĩ Duyệt mơ một giấc mơ rất mệt moit.

Mơ rằng cô mặc váy cưới, ở trong nhà đợi thật lâu, Hạ Kiều Yến lại không đến. Cũng không có gọi điện thoại cho  cô.

Người Hạ gia cũng không có tới.

Người đến lại là mấy bác gái trong khu cư xá, đám bọn họ giống như cá ăn thịt người, miệng đóng miệng mở, như là muốn cắn chết  cô.

Cô rất sợ hãi. Mặc váy cưới chạy ra ngoài, lại nhìn thấy Hạ Kiều Yến cùng một người phụ nữ khác cử hành hôn lễ.

Váy cưới của người phụ nữ kia giống y như đúc váy cưới trên người cô đang mặc.

Khuôn mặt cô ta mơ hồ không rõ, thẹn thùng mà dựa vào vai Hạ Kiều Yến, mỉm cười nhìn cô. Nói: "Tôi đã trở về, người thế thân là cô có thể đi rồi."

...

Tần Dĩ Duyệt đột nhiên mở mắt, từ trên giường ngồi dậy. Mới phát hiện đó là mơ.

Cô sờ lên áo ngủ đổ đầy mồ hôi ẩm ướt, lắc đầu bật cười.

Rõ ràng là giữa mùa đông nhưng cô lại ra mồ hôi lạnh.

Vừa nghĩ tới cái giấc mơ đó. Tâm tình của cô cũng có chút sa sút.

Có phải vì cô cảm thấy không an toàn nên mới mơ như vậy?

Hi vọng trong mơ cùng thực tế là trái ngược nhau, nếu không thì, cô thật không biết nên xử lý như thế nào đối với loại vấn đề khó giải quyết này.

Tần Dĩ Duyệt bới bới tóc, dứt khoát đi rửa mặt.

Rửa mặt xong, liền thay quần áo đi xuống lầu.

Dưới lầu, tiệm váy cưới đã cho thợ trang điểm cùng trợ lý trang điểm của cô đến rồi.

Lạc Minh Mị thấy đôi mắt gấu mèo sáng ngời của cô, khẽ nói: "Bảo bối, có thể thoát khỏi tay mẹ con rồi, nên kích động ngủ không được rồi hả?"

"Con đây không phải nghĩ đến việc phải rời xa mẹ đến mất ngủ luôn sao?" Tần Dĩ Duyệt cười hề hề mà ôm lấy cổ Lạc Minh Mị, nhẹ nhàng lay động.

"Bớt nói lời vô nghĩa, tranh thủ thời gian đi ăn điểm tâm. Ăn xong, sẽ trang điểm rời đi. Nhịn con 26 năm, rốt cục có thể đem con đuổi ra khỏi cửa rồi, thật không dễ dàng. Lúc không có người lấy con, mẹ lo lắng con muốn hỏng trong tay của mẹ, mẹ nhẫn nhịn con vài thập niên, mắt của mẹ nước mắt đều muốn rớt xuống rồi. Hiện tại rốt cuộc cũng được giải phóng."

Tần Dĩ Duyệt chịu không được mà quát: "Đồng chí Tần Thu Dương, quản vợ của người đi, bà ấy ghét bỏ con gái của baba quá rõ ràng rồi, trái tim thủy tinh của con muốn vỡ thành cặn bã."

"Đồng chí Tần Thu Dương cũng là nghĩ như vậy, ông ấy chỉ là không đành lòng hành hạ con." Lạc Minh Mị nói.

"Đi, con không ý kiến gì nữa, trước tuyệt giao nửa giờ." Tần Dĩ Duyệt khẽ nói.

Thợ trang điểm cùng trợ lý bị hai người chọc cho ngả nghiêng.

Tần Dĩ Duyệt ăn quá bữa sáng đơn giản, sau đó thì ngồi vào trước gương để cho thợ trang điểm trang điểm cho cô.

Trang điểm tỉ mĩ, căn bản nhìn không ra đôi mắt quầng thâm bắt mắt của cô.

Tần Dĩ Duyệt không thường xuyên trang điểm tỉ mỉ cho mình, khi sắc mặt kém thì đơn giản thô bạo mà son môi một chút, sau đó thoa chút kem, để cho sắc mặt tốt hơn, rất ít khi trang điểm cho mình một cách cẩn thận.

Hiện tại trang điểm cho cô dâu, tựa như thay đổi cả một người.

Khuôn mặt trang điểm tỉ mĩ, mũi môi xinh đẹp, linh động, mặt mày trong veo, cơ hồ tìm không ra bất cứ chỗ thiếu hụt nào, nghiễm nhiên là một cô dâu hạnh phúc.

Tần Dĩ Duyệt nhìn chính mình trong gương, nở nụ cười sáng lạn.

Lạc Minh Mị cùng Tần Thu Dương cũng rất hài lòng với khuôn mặt của cô.

Hạ Kiều Yến lúc mười giờ sáng đến.

Anh cả người khoác lên bộ âu phục đen, mặc áo sơ mi trắng, từ trên xuống dưới, ngoại trừ có quần áo bản thân tân trang bên ngoài, không còn thêm bất cứ thứ gì.

Nhưng như cũ, lúc xuất hiện, đều đem ánh mắt mọi người hấp dẫn.

Cơ thể anh vốn đã ở đỉnh cao trong nhiều năm, còn được đánh bóng bằng chất lượng cuộc sống tốt nhất.

Lúc nhìn thấy  Hạ Kiều Yến, Tần Dĩ Duyệt cảm giác, cảm thấy trên người
anh có gì đó để cho cô cảm giác lạ lẫm.

Nhưng mà đó là tưởng tượng cô cùng Hạ Kiều Yến từ khi biết đến khi kết hôn cũng không quá một tháng, chưa nói nhiều quen thuộc.

Trợ lý Hạ Kiều Yến đem tiền lì xì gửi cho mọi người ở chỗ này.

Hạ Kiều Yến mỉm cười mà dắt tay Tần Dĩ Duyệt, đi đến trước mặt Tần Thu Dương cùng Lạc Minh Mị, "Ba mẹ, con hôm nay đem Duyệt Duyệt lấy đi, hai người cũng không thiếu đi đứa con gái, mà là nhiều hơn một đứa con trai, mong hai người đối với chúng con yên tâm."

Lạc Minh Mị một giây trước còn cười tủm tỉm mà mời người trong phòng, nghe được Hạ Kiều Yến nói như vậy, nước mắt lập tức rớt xuống.

Tần Dĩ Duyệt hốc mắt cũng đỏ lên.

Tần Thu Dương vỗ vỗ lưng Lạc Minh Mị, "Bà đó, khổ sở khóc, cao hứng cũng khóc. Duyệt Duyệt xuất giá là chuyện tốt, vui vẻ lên chút."

Lạc Minh Mị hít hít cái mũi, "Tần Dĩ Duyệt, con kết hôn rồi, nếu như dám không về nhà mẹ đẻ, mẹ liền đánh gãy chân chó của con."

Tần Dĩ Duyệt nghe vậy liếc mắt, "Mẹ, mẹ như vậy sẽ mất đi cục cưng của mẹ đấy."

Cô nói làm cho mọi người đều cười to.

Hạ Kiều Yến cũng nhịn không được nữa bật cười.

**

Dưới lầu.

Dừng hơn mười chiếc xe hoa tinh xảo, dẫn tới toàn bộ người trong tiểu khu có đủ.

Hạ Kiều Yến ôm Tần Dĩ Duyệt vào chiếc xe đầu tiên trong đoàn xe, Tần Dĩ Duyệt mới hỏi: "Anh tối hôm qua ngủ không ngon? Là công ty xảy ra vấn đề sao?"

"Không có xảy ra chuyện gì, em đừng nghĩ nhiều."

Nghe anh nói như vậy Tần Dĩ Duyệt cũng không hỏi thêm gì, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Ngoài cửa xe,  mọi người đứng im lặng hồi lâu đủ để nhìn đoàn xe quy mô lớn, không ít cô gái trẻ trong mắt đều là hâm mộ.

Tần Dĩ Duyệt nhìn ánh mắt của các cô gái ấy, khóe miệng cười yếu ớt.

Xe đi hơn nửa canh giờ, đứng trước khách sạn Crown.

Khách sạn này cùng Hạ gia ký hợp đồng, chuyên môn phụ trách hôn lễ công việc cùng hai nhà khách mời vào ở.

Người thân, bạn bè, đồng nghiệp, bạn bè kinh doanh của Hạ gia, Tần gia có thể đến đều đến cả rồi.

Xe hoa dừng lại, Hạ Gia Minh cùng Lâm Nhụy liền chạy ra đón.

Lâm Nhụy cười dò quan sát Tần Dĩ Duyệt, "Cô dâu mới hôm nay thật xinh đẹp."

"Cảm ơn mẹ khích lệ, con hôm nay nhất định có thể đập phát chết luôn tất cả mọi người." Tần Dĩ Duyệt cũng sửa lại xưng hô, sau đó nghịch ngợm mà mở trừng hai mắt.

"Đứa nhỏ này." Lâm Nhụy che miệng bật cười, "Trước hết để cho Kiều Yến mang con đến phòng nghỉ nghỉ ngơi, hôm nay người đến quá nhiều, con không cần gặp từng người, về sau giao thiệp nhiều hơn tự nhiên sẽ nhận biết bọn họ. Mẹ và bố, cùng Kiều Yến tiếp đãi là được."

"Không được đâu mẹ, con lười biếng như vậy thì làm sao?"

"Không có việc gì. Nhanh đi nghỉ ngơi đi."

Tần Dĩ Duyệt cũng không có kiên trì, cô xác thực không hiểu rõ lắm công việc trong hôn lễ, nhìn thấy mẹ cùng baba cũng xuống xe rồi, mới đi theo một cô lễ tân đến phòng nghỉ.

Trong phòng nghỉ, Dương Nhã Vi cùng Tiểu An đã ở đó chờ rồi.

Tiểu An vừa nhìn thấy Tần Dĩ Duyệt liền khoa trương mà ôm lấy  cô, "Chị Tần, chị đẹp ra rồi nha."

"Nghe em nói những lời này, chị muốn tăng lương cho em."

"Thật vậy ạ?" Tiểu An vẻ mặt hưng phấn.

"Bệnh viện chúng ta tiền lương là do chị tính toán sao?" Tần Dĩ Duyệt buồn cười mà vỗ vỗ đầu tóc mềm của cô nhóc.

Tiểu An lập tức suy sụp hạ mặt, không muốn để ý Tần Dĩ Duyệt nữa.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện