Chưa kịp mở miệng nói chuyện, người đàn ông mạnh mẽ kéo cô vào lòng đè cô lên cánh cửa.
Một tay giơ lên mặt kéo phăng chiếc mặt nạ,để lộ ra khuôn mặt mà ngày đêm Bạch Tư Vũ nhớ nhung đến đau lòng.
Nước mắt liền ứa ra, miệng nhỏ hé mở,lòng ngực đập nhanh liên hồi như muốn vỡ tung.
.
Cánh môi run rẩy.
- Lục.
.
ưm.
.
Lục Hạo cúi đầu chặn lại lời chưa kịp thoát ra của cô,nụ hôn như vũ bão, bao nhiêu tình cảm nhớ nhung đều trút vào nụ hôn trùng phùng này.
.
Đầu lưỡi anh tấn công thần tốc, một mạch thẳng tiến há miệng ngậm lấy đầu lưỡi thơm ngọt của cô, nụ hôn say mê không dừng.
Bạch Tư Vũ thở gấp, bàn tay nóng bỏng như lửa ôm siết lấy cô, như thể muốn đem cô hòa tan vào trong thân thể.
Nụ hôn dây dưa triền miên, kéo dài không biết qua bao lâu….
Cho đến khi cô không thở nổi nữa anh mới lưu luyến buông cô ra.
Sau một hồi dây dưa, cô càng thêm quyến rũ mê hoặc khiến Lục Hạo gần như không thể chống đỡ.
Lúc anh rời khỏi môi cô, trên mặt Bạch Tư Vũ đã đẫm nước mắt,anh còn nếm được vị mặn của nước mắt.
.
Thân thể Bạch Tư Vũ khóc đến run rẩy, Lục Hạo đau lòng siết chặt vòng tay.
.
- Tư Vũ.
.
Tư Vũ.
.
Mắt anh cũng đỏ lên, thì thào gọi tên cô.
.
Bạch Tư Vũ nấc nghẹn.
.
- Em.
.
em tưởng anh chết thật rồi hic.
.
Lục Hạo.
.
anh.
.
anh có biết em đau lòng đến thế nào không?
Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve khuôn mặt của anh, lưu luyến từng đường nét.
.
- Là anh.
.
là anh thật rồi.
.
Lục Hạo gật đầu hôn lên chóp mũi đỏ hồng của cô.
.
- Ngoan! em còn bệnh đừng khóc, xin lỗi đến bây giờ mới xuất hiện gặp em được.
.
Hàng mi cô thật dài, vươn vấn nước mắt nhìn càng thêm xinh đẹp.
.
Cô lắc đầu,giọng vẫn còn nức nở.
.
- Lúc Lam Khiết nói em biết! em còn ngỡ cô ấy lừa gạt em thôi, không ngờ.
.
là sự thật.
.
hic.
.
- Đừng khóc, anh làm yên tâm rời bỏ em được.
.
Lục Hạo thỏ thẻ đau lòng mà tự trách.
.
Xong cô sực tỉnh,bàn tay rà soát người anh.
.
- Anh không bị thương đâu chứ?
Vừa dứt lời bàn tay cô vô tình chạm đến vết thương trên cánh tay của Lục Hạo,nghe anh rên nhẹ,cô hốt hoảng.
- Anh bị thương sao,Lục Hạo anh bị thương chỗ nào nói em nghe đi.
.
- Anh không sao, em đừng lo.
Cạch.
.
Cánh cửa phòng, một lần nữa mở ra,Lam Khiết đi vào.
.
- Xin lỗi làm phiền hai người nhưng thời gian không còn sớm sẽ bị nghi ngờ đấy.
Bạch Tư Vũ dường như không quan tâm,cô lo lắng đến sốt ruột,nước mắt vừa khô lại ứa ra.
.
- Nói em nghe đi, anh bị thương chỗ nào có nặng lắm không?.
.
Lục Hạo vừa thương vừa đau lòng,anh xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ mới mấy ngày mà đã gầy đi trông thấy.
- Không sao,anh thật không sao mà chỉ là vết thương nhỏ.
Lam Khiết nhìn tình cảm hai người,ánh mắt có chút chạnh lòng nhưng che giấu rất nhanh rồi lướt lời Lục Hạo.
- Anh còn bảo không sao, anh không nói cô ấy mới càng lo lắng đấy.
.
Lục Hạo dường như có chút bất đắc dĩ.
Lam Khiết nói với Bạch Tư Vũ.
- Ngay lưng và vai có vết bỏng rất lớn mọi người đều khuyên anh ấy phải tịnh dưỡng chưa được ra ngoài.
Nhưng vì muốn gặp cô mà anh ấy trốn viện bắt ép Tôi làm mọi cách để đến gặp cô đấy.
.
Trái tim Bạch Tư Vũ như vỡ vụng, khó lòng kiềm chế được tình yêu dành cho anh.
.
Nghẹn lòng nức nở.
.
- Sao anh ngốc thế, đau lắm không anh?
Anh đâu có yếu đuối đến vậy,đêm ấy rất may là anh có mặc áo chống đạn nên không bị thương.
Nhưng do sức mạnh của M67 quá mạnh Lục Hạo dù đã nhảy xuống biển nhưng vẫn không tránh khỏi bị thương.
Cũng may mắn trước khi trở thành cảnh cảnh sát đặc vụ anh đã từng được huấn luyện đội đặc nhiệm quân thủy.
Khi cả cơ thể chìm sâu dưới đáy biển trong đầu anh toàn hình ảnh của Bạch Tư Vũ, anh rất sợ mình có chuyện gì ai sẽ chăm sóc cho cô.
.
Cắn răng chịu đựng cơn đau dùng sức lực còn lại để ngoi lên mặt biển.
Rất may mắn là La Chí đã đến kịp lúc.
.
Lục Hạo lắc đầu ôm cô vào lòng.
.
- Không đau em đừng lo lắng, bây giờ em lên giường cho Lam Khiết kiểm tra sức