Cô Vợ Câm Quá Bá Đạo

Chương 186


trước sau

Chương 186

Cô tuyệt đối không phải là người phụ nữ khoanh tay ngồi chờ chết.

“Cảnh cát, ở chỗ tôi có thứ có lẽ có thể giúp mọi người.” Quả nhiên, anh đang nghĩ thì giọng nói của Tô Khiết đã vang lên rồi.

“Còn có thể làm được gì?” Giọng nói của Tào Du hơi kích động. Anh ta không nghĩ bây giờ có thứ gì còn có thể xoay chuyển tình thế.

Trừ phi có người đứng ra làm chứng cho Tô Khiết, nhưng rõ ràng Tô Khiết không có mị lực nhân cách ấy. Cô không thể nào khiến người trong phòng đứng ra làm chứng cho cô trong tình huống này.

Đương nhiên, sự việc này là cố ý hãm hại. Những người kia đương nhiên sẽ cực kỳ cẩn thận, sợ là sẽ không tìm thấy người làm chứng.

Tô Khiết nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh ta. Cô ngồi thẳng người lại, lấy một thứ giống như cúc áo từ trên túi của mình xuống rồi đưa đến trước mặt cảnh sát nhỏ.

Mọi người đều ngơ ngác rồi lại nghi hoặc, cô vậy là có ý gì?

“Đây là cái gì?” Anh cảnh sát trẻ cũng mang vẻ mặt mờ mịt, có điều vẫn nhận lấy, động tác kia còn mang theo một chút cung kính.

Tuy rằng lúc này giọng điệu của cục trưởng bọn họ với cô gái họ Tô này có chút chống đối, nhưng mà người có thể khiến cho cục trưởng của bọn họ ‘bực mình’ như vậy, cô gái này là người đầu tiên, vì vậy, anh ta cảm thấy nhất định quan hệ giữa cô gái này và cục trưởng không tầm thường.

“Tôi là người rất ngốc, nên ông nội sợ tôi bị người khác bắt nạt mà bản thân thì không nói rõ được, vậy nên đã trang bị giúp tôi cái cameras cỡ nhỏ này, hôm nay tôi không mang theo gim cài áo, cho nên gài nó vào túi xách của mình, tôi nghĩ, nó có thể giải thích rõ được tại sao chiếc dây chuyền này lại xuất hiện trong túi xách của tôi.” Khóe môi Tô Khiết cong lên, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhẹ nhàng như cũ.

“…” Đôi mắt của cậu năm Tào nhanh chóng nhìn về phía Tô Khiết, con ngươi trợn tròn lên,

miệng há ra, tạm thời không biết nói điều gì nữa.

Đã có thứ này, sao cô còn không nói sớm, hại anh ta tốn công lo lắng cả buổi.

Quả là thế!! Khóe môi của Nguyễn Hạo Thần hơi cong lên.

“Đi lấy notebook đến đây.” Cậu năm Tào lấy lại tinh thần, lập tức trở nên tỉnh táo.

Một người bảo vệ phản ứng nhanh, lập tức đi lấy máy tính đến.

Sắc mặt của Tạ Na đã thay đổi, không còn vẻ kiêu ngạo đắc ý vừa rồi nữa, gương mặt đã bị dọa đến trắng bệch ra.

Lương Vân Hạ cũng không tốt hơn cô ta bao nhiêu, hai chân đã bắt đầu run rẩy, hận không thể tranh thủ thời gian để chạy trốn, nhưng mà lúc này dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô ta cũng không dám trốn.

Tô Nghiên Nghiên cũng bắt đầu căng thẳng, sợ hãi.

Tốc độ của bảo vệ cũng quá nhanh, không bao lâu đã đem máy tính đến.

“Đưa thứ đó cho tôi.” Cậu năm Tào cầm lấy, sau đó lại lấy ‘cameras cỡ nhỏ’ từ trong tay anh cảnh sát trẻ đến.

Trái tim của Tạ Na và Lương Vân Hạ đều nhảy lên cổ họng, Tô Nghiên Nghiên cũng càng sợ hãi hơn.

Nhưng mà, cậu năm Tào cầm chiếc cameras cỡ nhỏ lên nhìn một chút, lông mày cau lại…

“Cục trưởng Tào, nếu như có người cố ý đặt chiếc vòng cổ này vào trong túi xách để hãm hại tôi, sẽ bị định tội gì?” Tô Khiết giả vờ nhìn chiếc ‘cameras cỡ nhỏ’ trong tay cậu năm Tào, rồi hỏi rất tùy tiện, giọng nói nhẹ nhàng chậm chạp, không nhận ra có điều gì khác thường.

“Việc này có thể lớn cũng có thể nhỏ, nếu như người trong cuộc kiên trì kiện cáo, tình tiết nghiêm trọng, sẽ phải ngồi tù.” Cậu năm Tào dừng động tác lại, nhìn về phía cô, trả lời lại vô cùng phối hợp.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện