Triệu Thanh Kỳ được Thừa Húc báo tin và giúp ả ta chạy thoát khỏi người của anh, cô ta một lần nữa thoát khỏi bàn tay của anh.
Hai người thêu một khách sạn nhỏ để trốn khỏi sự truy đuổi, cả hai bây giờ đều có chung một mối thù với Triệu An Ninh đã bắt tay cùng nhau thực hiện kế hoạch tiếp theo.
“Vẻ mặt của anh dạo này không được tốt thì phải?"
Thừa Húc không trả lời cũng không nói đến chuyện bị Hoắc Liên Hàn cho người cưỡng hiếp mình, hắn ta đứng dậy lấy rượu trên bàn.
“Tiếp thao chúng ta phải làm gì?" Đưa ly rượu cho Triệu Thanh Kỳ.
“Bây giờ chúng ta không còn ai chống lưng, với lại bây giờ hành động không được tốt cho lắm, cứ chờ thời cơ đến rồi hành động cũng chưa muộn!"
“Nếu kế hoạch lần này thấy bại e rằng chúng ta không còn đường sống!"
“Anh yên tâm kế hoạch lần này của chắc chắn sẽ thắng, còn bây giờ chỉ cần ngồi một chỗ xem động tĩnh thế nào rồi hành động!"
Triệu An Ninh và anh cũng về đến biệt thự, vừa xuống xe đã có diện thoại gọi đến là thư ký Lâm.
“Có chuyện gì?"
“Xin lỗi vì đã gọi cho anh sớm, nhưng Triệu Thanh Kỳ đã chạy trốn khi người của chúng ta đến nơi!"
“Vậy cậu không biết cử người đi tìm sao?"
“Vâng Hoắc tổng!"
“Ai gọi vậy anh?"
“Là thư ký Lâm gọi!" Anh bỉ điện thoại vào túi quần.
“Nếu là có việc thì anh cứ đi đi em ở nhà một mình cũng được!"
“Chỉ là việc vặt anh không cần chạm tay vào cũng được!"
Hai người cười nói vui vẻ, vừa đặt chân đến cửa chính đã có một luồng sát khí bên trong bay ra.
“Đi chơi về rõ sao?"
Là Hoắc Yến Anh đến thăm đang ngồi chờ hai người.
“Chị đến chơi sao không báo trước?"
Hoắc Yến Anh để cốc trà xuống: “Muốn đến cũng phải xin sao?"
“Hai đứa ra ngoài không sợ có phóng viên nhìn thấy sao?"
“Em muốn đưa vợ em ra ngoài chơi còn việc ai thấy thì không quan trọng."
Người chị nhìn đứa em trai dại khờ của mình chỉ biết thở dài quay sang hỏi em dâu.
“Ninh Ninh, sao không thấy em trò chuyện vậy, mệt sao?"
Triệu An Ninh bấu móng tay vào nhau ấp úng giọng muốn khóc.
“Có phải em làm xấu mặt chị và bố mẹ rồi không?"
“Em nói gì vậy sao lại làm xấu mặt chị được, với lại chị không để ý mấy chuyện đó đâu, nên em đừng để bụng!"
“Em vẫn thấy có lỗi với chị!"
“Em đừng suy nghĩ nhiều như vậy!"
“Ninh Ninh, em đừng suy nghĩ lung tung lên phòng nghỉ ngơi chút đi!"
Hoắc Liên Hàn gọi người làm đến dìu cô lên phòng còn mình ở lại nơi chuyện với chị.
“Bố mẹ đi du lịch không về được nhờ chị bảo em chăm sóc cho Ninh Ninh thật tốt, đừng để con bé suy nghĩ nhiều!"
Bố mẹ anh đi du lịch dưỡng già không thể về khi nghe báo chí đưa tin rất lo lắng, không phải lo lắng con dâu làm xấu thanh danh nhà họ Hoắc mà sợ sức khỏe và tâm lý của con dâu bị ảnh hưởng, hai ông bà cũng muốn về nhưng ở đó lại có bão mưa to kéo dài không thể về.
Hai chị em trò chuyện một lát rồi Hoắc Yến Anh cũng ra về, anh lên phòng trong đầu đang suy nghĩ việc có cần đưa cô đến bác sĩ tâm lý không.
Thấy vẻ mặt của anh có chút thay đổi, cô gọi anh nhưng không thấy anh trả lời, đến khi cô lại gần vỗ vai anh mới tỉnh vậy.
“Sao em gọi anh mãi không trả lời? Anh đang suy nghĩ chuyện gì sao?"
Hoắc Liên Hàn nhìn cô đỡ cô ngồi xuống ghế.
“Vợ, em có thể ngày mai đi khám bác sĩ tâm lý với anh được không?"
“Em không bị sao cả, không cần phải đi khám!"
“Vợ, nghe anh lần này thôi!"
“Em không muốn đi!"
Triệu An Ninh nhất quyết không đi khám, anh có khuyên bao nhiêu cô cũng không đi khám tâm lý, cuối cùng anh cũng phải nghe theo cô nhưng tối đến khi cô đi ngủ anh lại lén gọi cho Bạch Huyền Y.
Tại biệt thự, Bạch Huyền Y đang chuẩn bị đi ngủ sau ngày làm việc dài đầy mệt mỏi nhưng chưa hạ lưng xuống được thì chuông điện thoại vang lên, đành phải xuống giường lết thân xác mệt mỏi cả ngày lại