Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 1609


trước sau

Chương 1609:

 

“Đây là cái gì ạ?”

 

“Quà năm mới.”

 

Ánh mắt của Chung Sở Phong vô cùng dịu dàng, âm thanh nhẹ nhàng hơn mấy phần: “Vốn định ngày đầu tiên thì đưa cho em, nhưng hôm đó thấy em ngủ rất ngon cho nên chưa đưa em, về sau lại nghĩ muốn tìm thời gian phù hợp để đưa, kết quả..”

 

Thật ra Chung Sở Phong đã cất đi tâm tư, muốn tìm thời cơ thích hợp, khi mà chỉ có hai người bọn họ để đưa quà năm mới cho Đường Viên Viên.

 

Nhưng gần đây lại xảy ra những chuyện không vui, dẫn đến cậu vẫn luôn không có cơ hội ở chung với Đường Viên Viên để nói chuyện.

 

Vừa hay hôm nay có cơ hội này, Chung Sở Phong dứt khoát lấy món quà ra.

 

“Quà năm mới ạ?”

 

Vẻ mặt của Đường Viên Viên tò mò nhận lấy chiếc hộp, chiếc hộp được đóng gói rất đẹp đẽ, sau khi mở ra, bên trong là một chiếc vòng tay vàng đầu hoa hồng, dây xích rất nhỏ, phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới ánh đèn.

 

“Oa, thật xinh đẹp.”

 

Đường Viên Viên cầm chiếc vòng tay lên: “Cảm ơn anh Sở Phong”

 

“Không cần cảm ơn, Viên Viên thích là tốt rồi, anh Sở Phong giúp em đeo nhé?” Thật ra Chung Sở Phong có chút khẩn trương, những năm qua đồ mà cậu tặng cho cô toàn là đồ của con gái, năm nay là năm đầu tiên cậu tặng cô đồ cá nhân, vẫn là có chút ý đồ riêng, muốn nhìn cô mang trên mình đồ mà bản thân tặng, cho nên cậu mới chọn chiếc vòng tay này.

 

“Được ạ”

 

Đường Viên Viên đưa vòng tay cho Chung Sở Phong.

 

Sau khi Chung Sở Phong mở khóa, chuẩn bị đeo lên cho Đường Viên Viên.

 

Kết quả, thời điểm đeo vào lại phát hiện cổ tay của Đường Viên Viên quá lớn, căn bản là không thể đeo vòng tay vào.

 

Bầu không khí trở nên có chút xấu hổ, cái trán của Chung Sở Phong toát ra mồ hôi lạnh, vốn định giúp Đường Viên Viên đeo, kết quả lại không

đeo vừa, cậu không cam tâm thử lại một chút.

 

“Anh Sở Phong…

 

“Suyt”

 

Chung Sở Phong ra hiệu cho cô im lặng: “Có thể mang, không thành vấn đề” Nếu như không thể đeo chiếc vòng tay này, có phải cô gái nhỏ bên cạnh mình sẽ rất đau lòng hay không, Chung Sở Phong thật hận mình, lúc chọn vòng tay còn cảm thấy mình nghiêm túc, ai biết hiện tại lại là một trò cười, cậu thật tình cái rắm ấy, căn bản cậu chính là một tên tùy tiện, là thứ vô dụng.

 

Tí tách.

 

Rõ ràng là giữa mùa đông nhưng Chung Sở Phong lại toát mồ hôi lạnh, nhỏ lên mu bàn tay của Đường Viên Viên.

 

“Anh Sở Phong, anh Sở Phong?

 

“Viên Viên, em đừng quấy rầy, anh Sở Phong nhất định sẽ giúp em đeo lên”

 

“Anh Sở Phong đừng đeo, không đeo vừa đâu. Đường Viên Viên bắt lấy tay của cậu, đối diện với ánh mắt của cậu lắc đầu: “Không sao đâu, không đeo được thì thôi, Viên Viên vẫn rất thích quà mà anh Sở Phong tặng”

 

Chung Sở Phong yên lặng nhìn cô, hết nửa ngày đột nhiên đấm lên vách tường một cái.

 

Đường Viên Viên giật nảy mình, kinh ngạc hô một tiếng.

 

“Thật xin lỗi, là anh không tốt.”

 

Cậu nắm lấy đầu kia của chiếc vòng tay uể oải cúi thấp đầu: “Lúc trước đi mua cho em, đáng lẽ ra anh nên dụng tâm một chút, anh đúng là thằng đàn ông thô kệch, thật xin lỗi”

 

Chung Sở Phong ảo não không chịu được, lúc đầu Đường Viên Viên đã rất nhạy cảm với chuyện này, kết quả cậu lại trực.

 

tiếp làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

 

“Anh Sở Phong đừng tự trách, em biết là anh có dụng tâm, chẳng qua là Viên Viên quá béo thôi, cho nên không thể trách anh được”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện