Chuyện đã tới nước này, Vũ Tuyết Như dứt khoát trực tiếp thừa nhận: “Đúng vậy.
Lúc đầu việc kinh doanh của nhà họ Tống thất bại, mẹ chỉ nói bóng gió một chút, bố mẹ của Tống Phi Phi đã chủ động tới tận đây.
Kiến Phong, một gia đình nhỏ bé như vậy, trong tương lai hoàn toàn không thể giúp được con trong sự nghiệp.
Hơn nữa, bọn họ chỉ hám lợi trước mắt, hoàn toàn không thể xứng với nhà họ Hoắc của chúng ta, và Tống Phi Phi cũng không xứng với con! Cô ta chẳng qua là… ” “Câm miệng!”
Hoäc Kiến Phong hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời bà ta..
Anh nhìn vào mắt bà ta, trong mắt hiện lên vẻ hận thù: “Vậy nên mẹ thà tìm một kẻ ngốc cho con sao?” Đó sao có thể là bà ta tìm được? Đó rõ ràng là bà cụ tìm mài Khi Vũ Tuyết Như đang định giải thích, cửa phòng sách bị đẩy “sầm”‘ một tiếng ra..
Dì Mãn đỡ bà cụ Hoắc bước nhanh vào..
“Kiến Phong, sao cháu có thể nói như vậy về Thục Nhĩ?” Bà cụ Hoắc một tay ôm lấy dì Mẫn, chống gậy bước vào cửa nghiêm nghị nói: “Con bé là vợ của cháu, con bé không phải kẻ ngốc.
Chỉ là suy nghĩ của con bé đơn giản, chứ không hề ngốc chút nào.” Nhìn thấy bà cụ, vẻ lạnh lùng của Hoắc Kiến Phong nhanh chóng được thu lại..
Anh cụp mi xuống, che đậy cảm xúc, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi bà, vừa rồi là cháu đã lỡ lời.” Câu nói của anh quả thực không phải cố Vũ Tuyết Như giật mình..
May mắn thay, những lời vừa rồi chỉ là nghĩ tới, vẫn chưa kịp nói ra..
Bà ta phản ứng lại và ngay lập tức nở một nụ cười chột dạ: “Mẹ, tại sao mẹ lại ở đây?” “Bản thân các con đã làm gì mà trong lòng còn không rõ sao?” Bà cụ Hoắc quay sang Vũ Tuyết Như với giọng điệu không kiên nhãn: ‘Mẹ không muốn hỏi hay quan tâm đến những chuyện lộn xộn của các con, nhưng nếu ai làm chuyện tổn thương tới Thục Nhị, thì đừng trách mẹ không khách sáo.” Dù đôi mắt vẫn còn mờ đục, những khắp người bà cụ vẫn toát lên vẻ tức giận nghiêm nghị..
“Đâu có, mẹ, bọn con đều biết con bé là bảo bối trong lòng mẹ, không ai làm tổn thương tới con bé đâu.” Vũ Tuyết Như nhìn Hoắc Kiến Phong nói thêm: “Vừa rồi Kiến Phong giận con, nên mới ăn nói hồ đồ như vậy.
Mẹ cũng biết đấy, Kiến Phong vẫn luôn là người bảo vệ con dâu nhất mà..
Bà cụ Hoắc đập mạnh chiếc gậy: “Con biết là tốt.
Ngoài ra, tại sao Tống Phi Phi lại trở về vào lúc này? Hơn nữa còn trực tiếp tìm tới tận cửa? Trong lòng con phải nghĩ cách giải quyết đi.
Nếu chuyện này có ảnh hưởng hay tổn thương đến Thục Nhi, mẹ sẽ là người đầu tiên tra hỏi người mẹ thích lo chuyện bao đồng như con đấy!” “Vâng vâng.”
Vũ Tuyết Như nhíu chặt mày, vội vàng gật đầu đồng ý: “Con dâu nhất định phải làm theo chỉ dạy của mẹ, mau chóng giải quyết việc nhà họ Tống..
Ngoài miệng bà ta nói “mau chóng”
, nhưng thân hình lại không di chuyển..
Bà cụ Hoắc đảo đôi mắt đục ngầu, lạnh lùng nói: “Vậy con còn không đi đi?” “Hả?”
Vũ Tuyết Như sững người..
Bà ta vừa đến, bà ta còn rất nhiều lời muốn giải thích với Hoắäc Kiến Phong! Nhưng nhìn dáng vẻ của bà cụ, rõ ràng bà cụ không định cho bà ta thêm một cơ hội để nói nữa..
Vũ Tuyết Như nghiến răng: “Vậy mẹ, Kiến Phong, con về trước đây, hai người từ từ nói chuyện.” Hoắc Kiến Phong không nói lời nào, thậm chí còn không thèm nhìn