Quản gia Vương mang sữa ra bên ngoài cho cô.
Lộ Khiết mãi coi phim mà không để ý xung quanh, bộ dáng tập trung này lại có rất nhiều sự đáng yêu và dễ gần khiến quản gia Vương hơi cười.
Lão già rồi, theo Hách gia lâu như vậy cũng chỉ mong thiếu gia của mình tìm được người thật lòng yêu thương.
Ngày cưới Nhã Di về, ông thất vọng đến mức không còn muốn quay lại nhà chính của Hách gia vì ông cảm thấy mất thiện cảm và không thể nói chuyện với ông bà Hách, khi mà hai ông bà đã quyết định đẩy anh theo một cô gái hư hỏng chỉ để có cái gọi là liên kết vững mạnh kinh tế.
Lộ Khiết bây giờ hoàn toàn khác, cô trong trẻo, ngây thơ lại rất dịu dàng.
Nhiều lúc ông lại nghĩ nếu như thiếu phu nhân thật sự mất trí nhớ thì cả đời hãy cứ mất trí nhớ như vậy sẽ tốt hơn.
-Thiếu phu nhân dùng sữa đi ạ.
-A… bác quản gia, con không uống sữa đâu.
-Cái này là do thiếu gia nhờ tôi pha cho người.
-Anh ta còn biết quan tâm con sao.
Cô bĩu môi nhận ly sữa rồi cảm ơn quản gia Vương.
Ông cười hiền, thúc giục cô mau chóng uống sữa và nghỉ ngơi sớm.
Lộ Khiết vâng lời uống cạn ly sữa, sau đó liền lên phòng vệ sinh cá nhân và ngủ một chập đến sáng hôm sau.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lộ Khiết bước xuống lầu nhìn anh.
Trình Du vẫn như mọi khi mà ngồi chễm chệ ở sofa đọc báo thông tin về thị trường.
Lộ Khiết suy đi nghĩ lại liền quay người vào trong bếp không ngó ngàng tới anh.
Dù sao những câu nói đêm qua không ít đã làm cho trái tim của thiếu nữ bị tổn thương.
Trình Du sau khi cô đi liền ngước mắt lên nhìn.
Quả thật anh đã trông chờ cô gọi mình vào ăn sáng cùng cô.
Nhưng kết quả lại chẳng như mong muốn.
Đóng tờ báo lại, cô không gọi thì tự anh vào ăn thôi.
Cả hai ngồi cùng bàn nhưng không khí lại vô cùng ngột ngạt.
Lộ Khiết sau khi ăn xong liền đặt đũa lên miệng bát rời khỏi bàn ăn.
Cả một ngày dài, không ai nói ai câu nào.
Lộ Khiết chỉ có ăn và xem phim rồi lại ăn.
Bây giờ đây, cô ngồi ngoài sân vườn, nhiệt tình ngồi xem cuốn sách hướng dẫn nấu ăn.
Ghi lại những công thức món ăn mà cô cho là ngon liền gật gù.
-Thật muốn vào bếp thử làm mấy món này quá đi mất.
*gâu gâu gâu*
Lộ Khiết đang tập trung thì một chú chó từ đâu chạy lại.
Cục bông tròn lại trắng trẻo này làm cô vô cùng ngạc nhiên.
Dự bế nó lên thì bác làm vườn chạy lại trong trạng thái hốt hoảng.
-Thiếu phu nhân, thật xin lỗi… tôi không biết là nó lại chạy ra đây.
-Oa, chú chó này là của bác sao? Đáng yêu đến chết mất!
Nói rồi cô bế chú chó ôm vào lòng mình trước ánh mắt ngạc nhiên của người làm vườn.
Bình thường chú chó vẫn luôn rất thích chạy lại gần thiếu phu nhân nhưng lần nào cũng bị đá cho một cước đau điếng.
Có lần còn bị Nhã Di lấy đá chọi đến chảy máu đầu.
Nhưng nó vẫn luôn vô cùng yêu quý cô.
-Cục bông đáng yêu quá đi.
-Thiếu phu nhân… người đang nói MiKi sao?
-Aaa thì ra là MiKi, đáng yêu quá.
Cứ vậy cô cưng nựng chú chó trên tay mình.
Lâu lâu lại ôm lấy cái đầu đầy lông kia mà xoay vuốt ve.
Lộ Khiết yêu động vật, đặc biệt là chó và mèo, cô cảm