"Em mới đến không lâu mà.
Khánh Ly con bé mới là người trông coi Tiểu Tuyết nhà mình lâu nhất đó.
Lúc em đến thì con bé đã có mặt rồi.
Không ngờ Lưu Thị lại có một người đứng đầu xuất sắc đến thế"
Lục lão phu nhân dành hết lời khen ngợi về Lưu Khánh Ly - người mới lần đầu gặp.
Hiếm khi thấy bà thích một người con gái nào đó mà lần đầu gặp mặt như thế này ngoại trừ Mộc Ánh Tuyết.
"Để anh trông coi Tiểu Tuyết cho.
Hay là ...!em nằm ở sofa nghỉ chút đi.
Em cũng đã coi con bé cả trưa rồi"
Lục Thuận đỡ Lý Nhã Dung ra ghế sofa.
Thấy Lục Thuận cũng có ý nên Lý Nhã Dung quyết định nằm nghỉ.
Lục Thuận ngồi vào ghế trước giường bệnh của cô.
_____________________________
Trong một căn phòng tối om, không có lấy một chút ánh sáng nào cả.
Chu Toàn ngồi trên ghế, trên tay cầm ly rượu lắc lắc nhưng không hề nhấp môi.
Chu Toàn cứ ngồi lắc rượu như thế, chất lỏng trong ly thủy tinh sánh lên rồi tuột xuống nhìn rất vui mắt.
Chu Toàn ngồi mỉm cười một mình, nghĩ lại một tiếng trước.
~
"Anh làm như vậy là mất uy tín của Lục Thị.
Nếu anh muốn phá thì có thể vào công ty khác để mà phá ở đây chúng tôi không cho phép"
Lục Thuận nói với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh.
Chu Toàn chỉ coi đó là câu nói đùa, hoàn toàn không thấy sự nguy hiểm nào.
"Lục Thuận ông cũng biết lí do vì sao rồi đấy!! Tôi chỉ muốn Lục Thị bị phá sản sớm thôi"
Chu Toàn không khiêng nể gì, không cần biết vai vế ứng xử như thế nào.
"Lục Thị không phải là nơi chợ búa mà chấp nhận hàng tá người vào không vì lợi ích chung chỉ nghĩ lợi ích cho riêng mình"
Lục Thuận khẳng định chắc chắn.
"Ông nghĩ tôi vào Lục Thị là lợi ích của công ty á!? Không đời nào ...!tôi kiếm tiền sao phải dựa trên lợi ích của người khác được!? Ba mẹ tôi còn không quản được vấn đề lợi ích riêng của tôi thì ...!ông quản được tôi à!?"
Ánh mắt của Chu Toàn trợn lên nhìn Lục Thuận nhưng điều này lại khiến cho cuộc sống sau này của anh ta khó ngóc đầu lên được.
"Lục Thị chúng tôi không cần người có tài mà không có đức.
Đúng là anh có tài rất giỏi nhưng không có phẩm chất, đạo đức thì cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi"
Lục Thuận cứng rắn nói.
Chu Toàn khẽ tặc lưỡi:"H ...!Haha ..."
Chu Toàn cười lớn.
"Những công ty khác họ sẽ tuyển dụng tôi ...!rồi một ngày nào đó Lục Thị sẽ phá sản dưới tay tôi"
Chu Toàn ảo tưởng về khả năng của mình.
"Hôm nah cậu chưa uống thuốc à!? Có vẻ bệnh tự mãn của cậu lại tái phát nữa rồi đó!? Tôi là người đã đưa cậu lên vị trí này thì cũng có thể đưa cậu lại vị trí ban đầu hoặc là ủy thác cho công ty khác để họ biết đường mà tránh được vận xui rủi chuẩn bị đến.
Tôi là người rất biết lòng người khác đó nên người ta cảm thấy tôi là người đáng tin nên lời nói của tôi rất có giá trị"
Lục Thuận tự hào vỗ ngực mình.
Đúng là vì tính cách và con người của mình mà Lục Thuận được rất nhiều người yêu quý và kính nể.
"Ông chắc chắn ...!về điều đó"
Mặc dù có vẻ bị lay động bởi lời nói của Lục Thuận nhưng Chu Toàn lại giả vờ bình tĩnh đối đáp lại.
"Tôi không chắc ...!nhưng"Lục Thuận giả vờ không biết
"Tôi thừa biết ý của ông muốn nói.
Tôi - Chu Toàn đã nói thì sẽ luôn làm được"
Chu Toàn nhìn thẳng vào mắt Lục Thuận mà không hề dao động dù chỉ một giây.
"Dù không có ai tuyển dụng tôi vào làm việc cho họ ...!nhưng tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu"
"Đó là vấn đề và cuộc sống của cậu.
Chuyện đó sao tôi có thể quản được?"
Lục Thuận nhíu mày hỏi.
Chu Toàn cạn ngôn, hai tay buông thõng, khó chịu gật đầu coi như là đầu hàng.
"Được.
Ông cứ chờ đó"Anh ta khó chịu rời đi với tâm trạng bực dọc, khó chịu