Ôn Ninh suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Được.
”
Cô nằm trong phòng ngột ngạt quá, hơn nữa thực sự rất vô vị, nhàm chán, cũng muốn đi ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa, có lẽ sẽ tìm được cơ hội thoát thân, tuy hi vọng mong manh nhưng cũng nên thử.
Ôn Ninh uống thuốc mà người giúp việc đưa, sau đó thay một bộ quần áo dày hơn, cùng người giúp việc đi ra ngoài.
Mặc dù đoạn đường đi đến vườn hoa hơi xa một chút, nhưng cảnh vật nơi đây thì không thể chê vào đâu được, bên trong biệt thự thì rộng rãi thoáng đãng, khu vườn bên ngoài thì có diện tích rộng lớn, trồng đủ tất cả các loại hoa, rất nhiều trong số chúng đang nở rộ, nhìn rất đẹp.
Mặc dù Ôn Ninh không có tâm trạng đâu mà thưởng thức, nhưng việc tập thể dục lúc này rất tốt cho đứa trẻ trong bụng, vì vậy cô đi dạo bộ xung quanh trong vườn.
Bạch Tân Vũ nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện trong vườn vọng đến liền chăm chú nhìn, một lúc sau hai bóng người hiện ra trước mặt, khiến anh nắm chặt vô lăng trong tay.
Đích thực là Ôn Ninh?
Cơn tức giận của Bạch Tân Vũ đột nhiên dâng lên.
Vừa rồi Lục Tẩn Uyên còn ở bệnh viện nói bóng nói gió, cứ tưởng rằng cuối cùng anh ta cũng tỉnh ngộ lại, rồi đuổi Ôn Ninh đi, không ngờ lại giấu người phụ nữ này ở một nơi như vậy.
Liệu anh ta có còn muốn vừa giấu ngọc ngà trong nhà, trong khi lại cùng Mộ Yên Nhiên nối lại tình cũ chăng?
Nghĩ đến khả năng này, Bạch Tân Vũ lúc này không kiềm nổi nữa mới xông vào trong, túm lấy Ôn Ninh hỏi cô có biết xấu hổ không, tiền anh ta đưa cô không nhận, lại muốn chen vào làm người thứ ba mới được hay sao?
Cô ta không biết xấu hổ sao?
Ôn Ninh có chút nhạy cảm với ánh mắt người ngoài, đặc biệt là ánh mắt Bạch Tân Vũ lại không thể hiện ý tốt gì, cô vô thức liếc qua liền nhận ra ở đó còn có thêm một chiếc ô tô, nhưng phần lớn đã bị cây cối rậm rạp che khuất.
Nếu nhìn không kỹ thì khó mà nhận ra.
Ai thế?
Ôn Ninh không khỏi suy nghĩ, vị trí của ngôi biệt thự quá kín kẽ, đúng như Lục Tấn Uyên đã nói, nếu không có người đưa cô đi, dù có cho cô thêm đôi cánh cũng khó mà thoát được, hơn nữa cô cũng đang mang thai, cũng không thể đến được nơi đông đúc trong trung tâm thành phố.
Suy nghĩ một chút, Ôn Ninh làm bộ như không nhìn thấy chiếc xe, “Tôi cảm thấy hơi lạnh.
Chúng ta quay về thay quần áo thôi.
”
Người giúp việc không dám lề mề, nhanh chóng dìu cô trở về phòng, Ôn Ninh bảo cô ra khỏi phòng, rồi từ trong ví lấy ra một tờ tiền, viết vài dòng trên đó rồi nhét lại vào túi.
Mặc dù cô có thể nhìn ra chiếc xe ban nãy là một chiếc xe đắt tiền, nhưng có khi người đó cũng sẽ tò mò khi nhìn thấy tiền.
Ôn Ninh nghĩ một hồi rồi nhét vào túi mấy trăm tệ, thản nhiên bước ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.
“Hay là ngày mai chúng ta đi ra ngoài tiếp đi.
” Người giúp việc sợ Ôn Ninh mệt mỏi, sẽ tổn thương đến đứa nhỏ trong bụng hoặc là cảm lạnh không biết chừng, thì cô sẽ chịu trách nhiệm rất lớn.
“Không, không sao đâu, tôi chỉ đi bộ chút thôi.
”
Sao Ôn Ninh có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nhanh chóng lắc đầu, thấy cô khăng khăng như vậy, người giúp việc không còn cách nào khác, đành phải đưa cô ra ngoài lần nữa.
Ôn Ninh bước tới, phát hiện xe vẫn còn đó, mới thở phào nhẹ nhõm, ném mấy thứ trong tay vào một góc, “A, đồ của tôi mất rồi, hình như đã rơi đằng kia rồi.
”
Nói xong, tranh thủ lúc người giúp việc còn đang mò mẫn tìm đồ, cô ném xấp tiền ra ngoài.
Bạch Tân Vũ vốn dĩ còn không biết cô muốn làm gì, nhìn thấy vài tờ tiền màu hồng bị ném ra ngoài, trong lòng có chút tò mò, cô ta muốn truyền đạt ý nghĩa gì đây?
Thấy mình đã đạt được mục đích, Ôn Ninh lững thững đi ra chỗ khác một lúc rồi nhanh chóng trở về phòng.
Không biết cách làm của cô có thành công không, nếu người đó sợ, e rằng cô sẽ không thể thoát khỏi nơi này.
Ôn Ninh nhíu mày, cô viết về việc mình bị giam cầm trên tờ tiền, và hy vọng ai nhặt được tiền có thể gọi cho Hạ An Bình và nhờ anh ta giúp tìm cách cứu mình ra ngoài.
Sau khi Bạch Tân Vũ chắc chắn rằng mình sẽ không bị phát hiện, anh ta cầm tờ tiền lên rồi mở ra, trên đó có viết vài dòng, nhưng nội dung khiến anh ta không nói nên lời.
Cô ta