An Minh?
Anh ta sao lại ở đây?
Mặc dù không biết An Minh đến đây làm gì nhưng Ôn Ninh tin rằng nếu anh ta biết mình đang gặp chuyện khó xử thì vẫn sẽ giúp đỡ.
“Tôi muốn đi vệ sinh.
”
Ôn Ninh bình tĩnh mở miệng, Diệp Uyển Tĩnh nhíu nhíu mày, “Sao cô lắm chuyện vậy, một chút nữa lên máy bay đi cũng được.
.
”
“Không được! Tôi đau bụng, phòng vệ sinh trên máy bay quá nhỏ, chẳng lẽ cô muốn đứa bé trong bụng tôi cũng khó chịu theo sao?”
Ôn Ninh mặc kẻ nói câu này ra có mất mặt hay không, cô chỉ nhìn Diệp Uyển Tĩnh.
“Được rồi, mấy người đưa cô ta đi đi.
”
Trên mặt Diệp Uyển Tĩnh tràn đầy sự ghét bỏ, “Theo dõi cô ta thật kỹ, đừng để cô ta giở trò gì.
Nhưng tôi nghĩ có lẽ cô cũng không dám đâu.
”
Ôn Ninh không nói gì, đi theo đám người về phía nhà vệ sinh trong phòng nghỉ cách đó không xa.
Cả đám người trước hết là đuổi tất cả mọi người trong phòng vệ sinh ra ngoài rồi mới để cho Ôn Ninh đi vào.
Ôn Ninh không có bất kỳ dị nghị gì, bình tĩnh đi vào, cô nhìn thoáng qua sự bài trí ở đây, cũng dễ hiểu vì sao bọn họ làm như vậy, cửa sổ ở đây rất cao, chắc chắn cô sẽ không trèo ra được, chỉ cần không có phương tiện liên lạc, cô cũng không có cách nào trốn thoát.
Ôn Ninh cắn chặt môi dưới lập tức lấy một cây son từ trong túi ra nhanh chóng viết mấy chữ lên tương, màu sắc đỏ tươi trên vách tường vô cùng dễ thấy.
Cô chỉ có thể hy vọng dấu vết này có thể thu hút sự chú ý của người khác.
Sau khi làm xong mọi việc, Ôn Ninh từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, từ từ rửa tay, nhìn qua không có chút không bình thường nào.
“Có cần đi kiểm tra một chút không.
”
Ngay lúc mọi việc đang bình thường, bỗng nhiên có người đề nghị như thế, động tác của Ôn Ninh ngừng lạnh ngay lập tức, cô ôm bụng kêu lên.
“Tôi đau bụng, nhanh đưa tôi về đi!”
Giọng nói của Ôn Ninh run rẩy, nghe giống như đau đến không còn chút sức nào, cả đám người không dám thất lễ, cũng không lo được cái gì khác vội vàng đỡ cô ra khỏi chỗ này.
Lúc này Ôn Ninh mới thở dài một hơi đồng thời cũng lau đi một vệt mồ hôi trong lòng, hy vọng có ai đó có thể thấy được dấu vết cô lưu lại, sau đó làm lớn chuyện lên để An Minh biết được chuyện này!
“Nãy giờ không có việc gì chứ?” Diệp Uyển Tĩnh thấy Ôn Ninh quay lại, nôn nóng thúc giục cô.
“Không có chuyện gì.
”
Ôn Ninh cũng không tiếp tục làm chuyện gì thừa thãi nữa, nghe lời Diệp Uyển Tĩnh cùng lên máy bay, nhìn qua cửa sổ, cô cuối cùng cũng có cơ hội nhìn thành phố mình sống trong khoảng thời gian này.
Sau này cô chắc chắn sẽ quay lại, nhất định…
Sau khi An Minh đến nơi, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho Lục Tấn Uyên báo cáo tình hình một chút, bây giờ chắc chắn Ôn Ninh đã mất tích, nhưng rốt cuộc ai là người đưa xô đi thì vẫn không thể nào biết được.
Những người đó trước khi hành động chắc chắn đạc chuẩn bị đầy đủ, camera giám sát đều bị phá hỏng, cũng không để lại dấu vết gì, định vị trên điện thoại di động của Ôn Ninh cũng bị phá hủy.
Cho nên việc muốn biết bây giờ Ôn Ninh ở đâu cũng là chuyện không phải dễ.
“Bất kể như thế nào chắc chắn phải tìm ra cô ấy.
”
Sắc mặt Lục Tấn Uyên rất khó coi, anh bây giờ bị giam cầm ở chỗ này, không có cách nào thoát thân được, cho dù trong lòng như lửa đốt cũng không thể làm gì khác được.
Cảm giác này thật sự rất đau khổ.
“Tôi biết rồi, nếu có chuyện gì tôi sẽ báo cáo ngay.
” An Minh nói, đột nhiên, cách đó không xa truyền đến tiếng náo loạn.
“A a a a, đây là cái gì, thật là khủng khiếp!” “Là máu sao? Nhìn thật là đáng sợ.
”
An Minh nhíu mày, lúc đầu cũng không muốn để ý đến nhưng có một giọng nói thu hút sự chú ý của anh ta.
“Hình như là tiếng trung, có ai hiểu không?”
An Minh đi qua nhìn lướt qua, nhìn thấy mấy chữ trên trường, nhìn thật quen mắt.
Anh ta suy nghĩ một lát rồi nhớ ra đây chính là chữ của Ôn Ninh!
Sao lại có ở đây?
“Tránh ra, để tôi nhìn xem nào.
”
Bởi vì viết bằng son môi cho nên một lúc sau chữ viết đã có chút mờ, nhưng An Minh