“Đừng buồn.” Ôn Đình Vực nói.
“Tôi mới không buồn.” Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Trên thế giới này nhiều người nghèo, không chỉ mình tôi.
Mỗi người đều liều mạng cố gắng để sinh tồn, đâu thể ở không rồi than thở mỗi ngày được, anh nói xem có phải không?” “Đúng thế.” Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm, trong mắt có thêm mấy phần thương tiếc.
Anh đưa Cố Niệm Niệm về khu nhà Thang Thần, nói: “Ngày nghỉ thì cứ ngoan ngoãn ở nhà đọc sách, không được đi làm.”
Hàng mi Cố Niệm Niệm run rẫy như cánh bướm.
Cô thật sự kết hôn hợp đồng với người ta sao? Sao có cảm giác giống tìm được một người cha vậy.
||||| Truyện đề cử: Boss Là Nữ Phụ |||||
“Ôn Đình Vực, chúng ta bây giờ thật sự là vợ chồng sao?” Cố Niệm Niệm gọi tên Ôn Đình Vực.
“Sao bây giờ em không gọi chồng? Tôi nhớ hôm qua em đã gọi chồng rồi.” Ôn Đình Vực nói.
Rặng mây hồng phủ lên đôi má của Cố Niệm Niệm: “Đó là tình huống khẩn cấp, sau này tôi sẽ không thế nữa.”
Ôn Đình Vực cũng không định tiếp tục đề tài này: “Đùng, sau này chúng ta là vợ chồng hợp đồng.”
Anh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “hợp đồng”, Cố Niệm Niệm hiểu.
Dù Ôn Đình Vực không nói thì cô cũng sẽ không sinh ra bắt kỳ hy vọng xa vời nào với anh.
Cô và Ôn Đình Vực không phải người cùng một thế giới, cô hiểu điều đó.
Sau khi về căn hộ, đồ ăn nóng hỏi đang đợi cô.
Có hải sản, rau quả, thịt các loại.
Có Niệm Niệm hết hồn: “Một mình tôi sao ăn được nhiều thế này?”
Dì Lý cưới: “Cái này để giúp cân bằng dinh dưỡng nên mới nhiều món.” Cố Niệm Niệm uống một hớp sữa, cảm giác hạnh phúc không nói nên lời: “Dì Lý, ở nhà tôi vốn cũng không được