Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 170: Lật thuyền


trước sau

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Tống Tử Hàng tay run run với vào trong túi xách móc ra một chồng sticker, vỗ đầu che mặt mà ném vào trên mặt của Trầm Mộng Kỳ.

Từng tờ một, tất cả đều là ảnh hai người đang thân mật, trong hình Trầm Mộng Kỳ vẻ mặt ngọt ngào, không có phân nửa bộ dáng bị buộc bất đắc dĩ.

Tống Tử Hàng nói xong lại đem tay của Trầm Mộng Kỳ nắm lại, trên ngón tay của cô ta bất ngờ xuất hiện một chiếc nhẫn màu bạc, giống y hệt với chiếc nhẫn trên tay Tống Tử Hàng là một đôi nhẫn cặp, “Bị cưỡng bách? Chiếc nhẫn của cô, giây chuyền, bộ quần áo này! Toàn bộ là lão tử mua cho cô đó!”

Trịnh Bân lúc này đã trợn tròn mắt, “Cái này! Cái này không thể nào! Tôi cùng Mộng Kỳ nửa năm trước cũng đã ở cùng một chỗ!”

Sau đó, hai người lên tiếng mắng chửi không ngừng, ngươi tới ta đi, trong nháy mắt liền đem gốc gác của Trầm Mộng Kỳ bóc ra hoàn toàn.

Trầm Mộng Kỳ tính toán thật hay, thời điểm Tống Tử Hàng tỏ tình cùng với cô ta, cô ta không có ở yên, lúc ở trước mặt Tống Tử Hàng thừa nhận quan hệ của hai người, sau lưng ở trước mặt của Trịnh Bân lại hoàn toàn phủ nhận, nói Tống Tử Hàng là một bên dây dưa với cô ta.

Trầm Mộng Kỳ nghĩ có thể đem tất cả mọi người đùa bỡn ở trong lòng bàn tay mình, ai lại có thể nghĩ tới hai người họ sẽ dưới tình huống này đụng chạm nhau, hai người họ vừa đụng đầu, nhất quyết đối mặt để giải quyết, vì vậy kỹ xảo cùng lời nói dối của cô ta tất cả trong thoáng chốc đều bị vạch trần.

Giờ phút này, mọi người vây xem nhìn hai người đang ra tay đánh nhau, thông tin được hai người Tống Tử Hàng cùng Trịnh Bân tiết lộ càng ngày càng bùng nổ, toàn bộ đều đã trố mắt nghẹn họng, xem ra thế là đủ rồi.

“Cmn! Cái này sao lại xoay ngược rồi! Nguyên lai thật sự là Trầm Mộng Kỳ cố ý câu dẫn Tống Tử Hàng đấy!”

“Bây giờ còn thêm một Trịnh Bân! Má ơi! Bắt cá hai tay à? Trầm Mộng Kỳ từ đầu tới cuối đem hai người này chơi xoay quanh mình a!”

“Theo như hai người này, cướp bạn trai của khuê mật, bắt cá hai tay, nói dối liên thiên, mọi người chúng ta đều bị cô ta lừa rồi!”

….

“Tử Hàng! Đủ rồi! Chớ ồn ào! Còn ngại không đủ mất mặt sao? Con chính là vì một đứa con giái như gái điếm mà đem mình cùng Tống gia chúng ta hại thành cái bộ dáng này sao?! Con! Con… ” Tống mẹ giận đến mức mà vung một cái tát nặng nề đánh trên mặt người con trai mà mình chưa đánh bao giờ.

Tống mẹ nói xong lại một lần nữa níu lấy Trầm Mộng Kỳ, đập bàn tay nặng nề lên hai bên trái phải trên mặt cô ta, “Thối biểu tử! Trêu hoa ghẹo nguyệt ai cũng được sao phải làm liên lụy đến nhà chúng ta chứ?!”

Tống Tử Hàng thất hồn lạc phách đứng ở nơi đó, trên mặt đau rát, một câu nói đều không nói được, nhìn mẹ mình đang đánh mắng Trầm Mộng Kỳ cũng không có phản ứng chút nào.

Hắn không tin!

Hắn không tin nữ hài tử mình yêu thích cho tới nay lại là thứ người như vậy, cô
từ đầu tới cuối đều đang lừa gạt tình cảm của hắn, cô dù đang cùng mình nồng tình mật ý nhưng đồng thời vẫn còn đang cùng một người đàn ông khác lui tới.

Mà hắn thì sao, vì muốn duy trì mối quan hệ với cô ta làm cho hắn thân bại danh liệt, còn bị cắm sừng lớn như vậy nữa, hắn đã thành một đứa hoàn toàn ngu ngốc…

“Cô đồ tiện nhân này! Cô dám gạt tôi! Cô lại dám gạt tôi! ” Tống Tử Hàng đột nhiên thức tỉnh như một người điên hướng Trầm Mộng Kỳ vọt tới.

“A… Tử Hàng… Anh nghe em giải thích… ” Trầm Mộng Kỳ bị siết cổ chắt đến mức không thể thở nổi, hốt hoảng hô lên “Trịnh Bân… Trịnh Bân cứu em với…”

Trịnh Bân làm sao có thể đi cứu cô ta được, hắn không đi theo Tống Tử Hàn đi lên đánh một cước cũng đã là không tệ rồi, hắn giận đến cặp mắt đỏ bừng, “Trầm Mộng Kỳ! Cô thật tốt… Cô thật tốt a… Cũng bởi vì tôi bây giờ không có biện pháp làm điều mà cô muốn… Tôi không có biện pháp để cô thành đại minh tinh… Nên cô phải đi tìm đàn ông khác sao… Còn từ đầu tới cuối để tôi chẳng hay biết gì… Coi tôi là kẻ ngu ngốc…

Tôi đã cho rằng cô là chân ái của tôi, ngày ngày nơm nớp lo sợ không dám quấy nhiễu cô học tập, không dám nói với bất kỳ người nào quan hệ của chúng ta, kết quả con mẹ nó cô chẳng qua là coi tôi như vỏ xe phòng hờ! Ngoại trừ Tống Tử Hàng cô còn tìm ai nữa! Cô còn đạp mấy chiếc thuyền nữa rồi hả?!!!”

Nghe Trịnh Bân rống giận, người chung quanh tất cả đều chậc chậc chắt lưỡi, nhìn Trầm Mộng Kỳ tóc tai bù xù bộ dáng sưng mặt sưng mũi, không có chút nào đồng cảm.

“Đáng đời! Lần này là lật thuyền đi!”

“Thường tại đi bờ sông nào có không ướt giày!”

“Hôm nay thật là mở rộng tầm mắt! Cái gì mà thanh thuần nữ thần ở Thanh Hòa a, đơn giản chỉ là nữ nhân tâm cơ, đồ hồ ly tinh, ta nhổ vào!”

“Tôi không có… Không có… Không phải như vậy đâu… ” Trầm Mộng Kỳ ngồi sập xuống đất, máy móc mà lắc đầu, chung quanh âm thanh như dao cắt tại trên người của cô ta.

Cô ta ở trường học từ trước đến giờ là trong mắt của mọi người đều là học sinh giỏi, là nữ nhân mà tất cả nam sinh trong trường muố sở hữu, là nữ thần trong trường, cô ta chưa từng bị nhận ánh mắt khinh bỉ cùng lời giễu cợt hết sức khó nghe như vậy.

Đầu óc của cô ta hỗn loạn, cho đến giờ phút này, cô ta cũng không biết vì sao sự tình lại phát triển đến nước này, cô ta làm sao sẽ rơi vào cái kết quả này.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện