Vu Nhược Sương cười cười, thần sắc trêи mặt hơi nặng nề.Đến cửa Vu gia, Ngôn Lạc Quân xuống xe mở cửa xe cho Vu Nhược Sương, Bạch Ngưng cũng giúp cô cầm đồ xuống xe."Hôm nay thật cám ơn hai người, có muốn vào nhà ngồi một lát không?" Vu Nhược Sương nói.Ngôn Lạc Quân lắc đầu, nói: "Không, em vào đi.""Ừ , vậy hai người đi đường cẩn thận.""Chị, sao hôm nay đã về rồi?" Một giọng nói êm tai truyền đến.
Bạch Ngưng nhìn sang, chỉ thấy một cô gái như hoa sen từ Vu gia đi ra, nhìn rất quen, rất lâu mới nhớ ra cô ấy là người phụ nữ nói chuyện cùng Vu Nhược Sương ở tiệc cưới.
Thì ra là em gái, không ngờ phong cách của hai người lại hoàn toàn trái ngược.Khi thấy Ngôn Lạc Quân đứng ở sau lưng Vu Nhược Sương, Vu Nhược Tình sửng sốt một chút, bất giác nhẹ giọng thì thầm nói: "Lạc Quân.
.
.
.
.
."Vẻ mặt Ngôn Lạc Quân có chút không tự nhiên, mỉm cười nói: "Nhược Tình, hôm nay về nhà sao?""Tình nhi, ở bên ngoài làm gì vậy? Sao còn chưa vào?" Giọng nói đàn ông truyền đến, lại có một người từ trong nhà đi ra, là một người đàn ông có bề ngoài khí thế không kém gì Ngôn Lạc Quân.Người đàn ông kia đi ra, nhìn thấy Ngôn Lạc Quân cùng Bạch Ngưng thì dịu dàng trêи mặt đột nhiên biến mất thay vào đó là vẻ mặt lạnh lẽo, nói: "Anh cũng đến à?"Vu Nhược Sương nói: "Hôm nay chị bắt xe ở sân bay, gặp Lạc Quân cùng phu nhân của anh ấy, bọn họ đưa chị về."Ngôn Lạc Quân cũng nói: "Chỉ là ngẫu nhiên thôi, nếu Nhược Sương đã về, vậy tôi cùng Tĩnh Hàm đi trước.""Ừ, nếu không ngồi một chút vậy về sớm cũng tốt, sắp đến giờ ăn trưa rồi." Vu Nhược Sương nói.Ngôn Lạc Quân gật đầu một cái, cùng Bạch Ngưng lên xe.
Lúc đóng cửa xe Bạch Ngưng nghe thấy người đàn ông kia dịu dàng nói: Tình nhi, đi thôi, mẹ nói em nôn rất nhiều nên nấu canh bao tử lợn hầm củ cải* cho em, mau vào ăn đi."Ngôn Lạc Quân đạp mạnh chân ga lái xe rất nhanh khiến Bạch Ngưng không kịp thích ứng.Bạch Ngưng ngồi phía sau nhìn vẻ mặt hắn qua gương chiếu hậu.
Nhìn âm u như vậy thì