“Nhưng không phải anh nói Hạ Ngôn là mất trí nhớ một phần sao? Nói không chừng anh còn nhớ chuyện liên quan đến Triệu Khiết Vũ!”
“Không thể nào, ký ức về cô và bất cứ chuyện gì liên quan đến cô, cậu ta cũng đã quên đi, cô, bao gồm những người bên cạnh cô cũng quên sạch sẽ.”
“Vậy tại sao anh ta vẫn còn trò chuyện với Triệu Khiết Vũ?”
“Có lẽ là vì làm ăn thôi.” Trong tình huống bình thường, làm gì có chuyện Cung Nhược Hàn sẽ trả lời nhiều câu hỏi linh tinh của một cô nhóc chứ.
Nếu không phải vì thấy cô nhóc họ Cố sắp mất bình tĩnh thì anh ta cũng lười đến an ủi đâu.
Tích Niên không ngừng quay đầu ra sau lưng Cung Nhược Hàn, chính là muốn nhìn xem rốt cuộc Hạ Ngôn với Triệu Khiết Vũ đang nói gì.
Cung Nhược Hàn giữ lấy đầu của cô, ép cô quay đầu lại: “Trong buổi lễ này, cô chỉ là nhân viên của tập đoàn Ngải Âu mà thôi, cho nên trong trường hợp gì thì cô có thân phận đấy, nếu cô muốn dùng thân phận con gái nhà họ Cố để nói chuyện với mẹ kế của cô thì có thể về nhà họ Cố của các người rồi nói.”
Nghe Cung Nhược Hàn nói vậy, cô cũng không rõ rốt cuộc là có lý hay không, nhưng quả thực, bây giờ xuất hiện trước mặt Triệu Khiết Vũ là quá nóng vội, cô vẫn chưa sẵn sàng gì cả!
Cũng không nắm được chút tin tức gì về bố, cô nên tìm cơ hội để lặng lẽ ra tay.
Theo lời của Cung Nhược Hàn, cũng có nghĩa là hiện giờ Hạ Ngôn ở cùng với Triệu Khiết Vũ không thể nào là vì chuyện cá nhân, mà là vì chuyện trên công việc.
Vậy thì… Có thể hay không bắt đầu ra tay từ công ty Ngải Âu.
“Cô nhóc họ Cố, lại đang suy nghĩ cái gì vậy?” Cung Nhược Hàn nheo mắt lại, chỉ cảm thấy vẻ mặt của cô nhóc này hơi khác thường, xem ra trong lòng đã nghĩ ra cái gì đó mờ ám rồi.
Tích Niên ngước mắt lên: “Tôi biết rồi.
Hôm nay tôi mệt rồi nên về trước đây.”
“Về sớm như vậy sao? Buổi lễ còn chưa kết thúc.”
“Con trai tôi đang ở nhà một mình, tôi sợ nó ở nhà một mình sẽ gặp chuyện, vì vậy tôi muốn về ở bên con trai.
Ngài Cung, hôm nay cám ơn sự chăm sóc của ngài.” Dứt lời, cô xoay người rời đi.
Cô đã không còn muốn ở lại buổi lễ này nữa, bởi vì lúc này cô vẫn chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại, nếu lại nhìn thấy Triệu Khiết Vũ, cô sợ mình sẽ không kìm nén được cảm xúc của mình.
Cung Nhược Hàn vẫn đứng yên tại chỗ nhìn bóng lưng rời đi của cô, đã từng có rất nhiều hiểu lầm nhưng bây giờ đã giải quyết hết rồi, chắc chắn cô nhóc họ Cố không thể nào là người phụ nữ lẳng lơ, dễ dàng thay đổi giống như mẹ của cô được.
Gặp phải đối thủ như người mẹ kế Triệu Khiết Vũ, nói ra thì cô nhóc này đúng là rất đáng thương…
Nghĩ đến đây, Cung Nhược Hàn ngẩng đầu lên nhìn phòng thay đồ ở lầu hai, chỉ liếc nhìn một cái rồi dời đôi mắt đẹp hẹp dài đi chỗ khác, tập trung hết mình vào buổi tiệc long trọng này.
Lúc này trời vừa tối, Cố Tích Niên đã một mình trở về nhà.
Mở cửa ra, căn nhà vô cùng yên tĩnh, trên bàn có chiếc đĩa trống không, thằng bé đã ăn hết đồ và một mình đi ngủ rồi sao?
Bước vào phòng ngủ của Cố Tiểu Hoại, lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của con trai trên chiếc giường nhỏ, khóe miệng của cô nở một nụ cười.
Còn tưởng khi cô không ở nhà, đứa trẻ này sẽ một mình chơi game đến khuya, không ngờ ngoan thế, còn sớm như vậy đã biết tự mình đi ngủ rồi.
Nhìn con trai một cái, Cố Tích Niên cẩn thận đóng cửa phòng lại.
Cũng chính vào lúc này, Tiểu Hoại nằm trên giường lập tức mở mắt ra: “Hì hì hì.” Khóe miệng nở ra một nụ cười gian xảo, cậu bé lấy máy chơi game ở dưới gối ra.
Lộp bộp lộp bộp chơi tiếp…
Ngày hôm sau.
“Tiểu Hoại, tại sao dưới mắt con lại có quầng thâm vậy.
Tối qua con ngủ không ngon giấc sao?” Cố Tích Niên nhìn chằm chằm con trai.
Tiểu Hoại dụi mắt, tối qua vì muốn phá kỷ lục nên cậu bé đã hăng hái chiến đấu rất lâu mới đi ngủ: “Không sao, không sao, con vẫn ổn, vẫn ổn.” Cậu bé xua tay,