Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 302


trước sau


Chỉ sợ là mấy bộ quần áo này cũng chỉ mặc được một đoạn thời gian, sau này chắc chắn sẽ không mặc nữa.

Bầu không khí ở bên cạnh yên tĩnh như thế, cô kinh ngạc quay người lại, phát giác hình như là ánh mắt của người đàn ông đang dừng trên người cô, nhưng lại không nói chuyện.

“Sao vậy?” Diệp Giai Nhi cho là chỗ nào đó của mình không thích hợp, cô nhìn từ trên xuống dưới.

“Tại sao lại không chịu dùng thẻ ngân hàng của tôi?” Thẩm Hoài Dương híp mắt lại, nhìn cô chăm chú.

Khựng lại một chút, sau đó, khóe miệng cô nở một nụ cười, lắc lắc cái túi đồ ở trong tay, bất đắc dĩ nói: “Anh Thẩm, chỉ có sáu trăm nghìn mà thôi, cái giá này cũng cần phải quẹt thẻ một lần hả?”
Lông mày nhăn lại, ánh mắt lại càng thêm thâm thúy: “Vậy thì hai tỷ một trăm triệu đó?”
Cử động trong tay bỗng nhiên dừng lại, thoạt đầu Diệp Giai Nhi còn có hơi nghi hoặc không hiểu, nhưng mà cô lập tức nhớ tới câu nói khác thường của Thân Nhã vào tối ngày hôm qua, trong lòng liền có đáp án.

Tất nhiên là anh đã biết chuyện cô mượn Thân Nhã hai tỷ một trăm triệu…
“Lúc đó cần dùng gấp, cho nên mới mượn cậu ấy hai tỷ một trăm triệu, có vấn đề gì không?”

Cô còn hỏi lại lạnh nhạt như thế, có vấn đề gì không?
Lửa giận kiềm chế sắp bùng phát, đôi môi mỏng mím chặt lại thành một đường thẳng, anh nói: “Tại sao lại không rút ra từ trong cái thẻ tôi đã đưa cô?”
Vẫn nở một nụ cười nhẹ, Diệp Giai Nhi híp mắt hỏi ngược lại: “Tôi vay tiền Thân Nhã, có phải là anh Thẩm cảm thấy mất mặt không vậy?”
Nghe thế, sắc mặt của Thẩm Hoài Dương đã hoàn toàn tối xuống, hai tay đang rũ bên cái quần tây nắm chặt lại, chỉ hận không thể đánh mấy cái lên mông cô.

“Không nói lời nào, sắc mặt còn u ám như thế, xem ra là tôi đã đoán đúng rồi.

” Cô hơi nghiêng đầu qua, cẩn thận nhìn sắc mặt của anh, đưa ra kết luận, trong ánh mắt phủ lên ý cười, lại không nói rõ ràng.

Câu nói đó đã thành công chọc giận Thẩm Hoài Dương, ánh mắt vừa hung ác lại u ám dường như là

muốn nuốt chửng cả người cô, ngay cả giọng nói trầm thấp cũng rít ra từ trong kẽ răng: “Mợ Thẩm, tôi là gì của cô?”
Diệp Giai Nhi thật sự không hề do dự chút nào, cô trực tiếp trả lời: “Là chồng.


“Không ngờ là mợ Thẩm cũng biết tôi là gì của cô…”
Vừa mới nói xong, anh không thèm nhìn cô thêm một cái nào nữa, quay người lại, đôi chân dài trực tiếp bước thẳng về phía trước.


Vốn dĩ dáng người của anh đã cao, lại cộng thêm đôi chân dài, lúc này bước một bước to như thế, vừa mới đi được một lúc là đã có thể bỏ Diệp Giai Nhi cả một khoảng cách xa.

Thấy vậy, cô nhăn mày, anh đang nổi giận với cô đó hả, cơn giận lại lớn như thế?
Cũng không đuổi theo, Diệp Giai Nhi cứ xách theo cái túi đồ không nhanh không chậm bước về phía trước, trong lòng cô đã chuẩn bị đón xe về.

Anh ấy đã nổi giận như thế, chắc là lúc này hẳn sẽ rời đi…
Nhưng mà ai biết được khi cô đi ra khỏi trung tâm thương mại thì liền nhìn thấy anh đang dựa người bên cạnh xe, đầu ngón tay còn kẹp một điếu thuốc lá, Thẩm Hoài Dương ưu nhã nổi bật giữa đám đông.

Ánh mắt lóe lên, đôi môi cô khẽ mấp máy, lúc định nói chuyện thì đã nhìn thấy mắt anh đảo qua người cô, sau đó mở cửa xe ngồi vào trong.

Nuốt xuống lời nói đã đến bên miệng, Diệp Giai Nhi bước qua ngồi vào vị trí kế bên ghế lái.

Khởi động xe, nhả thắng, đạp chân ga, rẽ trái một vòng đẹp mắt, xe chạy vào trong dòng người tấp nập.

Hiển nhiên là người đàn ông này vẫn còn đang tức giận, cái cằm vuông vức nhã nhặn, không nói một lời, chỉ là chuyên tâm lái xe.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện