Nước mắt vô thức từ khóe mắt chảy ra, cô không có tư cách và lại càng không bao giờ muốn bản thân mang thân phận là vợ của anh.
Nhưng cô không hiểu vì sao mỗi lần anh nói những lời tàn nhẫn như thế với mình, là ngay lập tức cô không nhịn được cảm xúc mà cô cố kìm nén, dù có bị ba ghét bỏ, hành hạ đến đâu đi nữa thì cho đến tận bây giờ cô đều không rơi giọt nước mắt nào vì ông.
Vậy cớ sao với người đàn ông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này mà không biết bao nhiêu lần nước mắt tuôn rơi rồi? Có phải anh đã đánh trúng điểm yếu của cô rồi không? Quản gia Lý dưới nhà thấy anh đi nhanh xuống định đi thắng ra ngoài thì bà kêu lên: “Thiếu gia cậu dùng bữa rồi hãy đến công ty."
Chu Hạo không quay đầu lại nhìn bà mà trả lời một cách hờ hững.
"Không cần, tôi không còn hứng để mà ngồi đây ăn đâu." Không để bà nói thêm lời nào mà đi thắng ra xe, sau đó ngồi vào, mặt không cảm xúc nói với Tiểu A. "Chạy đi.”
Tiểu A nhìn vào trong nhà không thấy cô đâu nên vội nói: "Chúng ta không đợi thiếu phu nhân đi chung hay sao ạ?" Mặt Chu Hạo khó chịu, giọng nói đầy cáu gắt. "Từ khi nào mà cậu đã để ý đến cô ta như thế?" Tiểu A sợ anh hiểu lầm mình có ý gì với phu nhân nên vội vàng giải thích.
"Xin lỗi Tổng giám đốc tôi không phải có ý đó, chỉ là thường ngày có thiếu phu nhân đi cùng nên tôi mới hỏi như thể thôi.
"Tốt nhất cậu nên tránh xa cô ta ra."
"Dạ tôi đã biết.”
Sợ anh lại nổi nóng thêm nữa nên cậu nhanh chóng khởi động và lái xe rời đi.
Quản gia Lý nhìn lên lầu không thấy cô đâu, định hỏi anh không đợi phu nhân đi cùng sao thì thấy anh đã cho xe chạy.
Bà lắc đầu thở dài một cách ngao ngáng.
Chắc hai người lại cãi nhau, có ngày nào mà họ không như thế, cuộc hôn nhân này vốn dĩ từ đầu không nên tác thành.
Lấy nhau mà không vui vẻ hạnh phúc thì lấy làm chi cho mệt thân.
An Hạ thấy không còn sớm nên lấy tay lau đi nước mắt dính đầy trên mặt, đứng lên đi vào phòng tắm sửa soạn lại cho chỉnh chu, rồi cầm lấy túi xách đi xuống lầu. Quản gia Lý vẫn đứng đó suy nghĩ đến khi nghe tiếng động, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy cô, nên vội nói:
"Thiếu phu nhân cô vào ăn sáng rồi hãy đi.” "Dạ thôi con đi luôn đây, mà...anh ấy đi rồi hả bác?"
"Vâng ạ" Cô gật đầu với bà rồi đi ra cửa, quản gia Lý nhìn theo bóng dáng cô đơn của cô mà lòng bà đau nhói.
Nếu khi nãy bà nhìn không lầm thì mắt cô đỏ hoe cho thấy dấu hiệu vừa mới khóc.
Thiếu gia nhà bà sao lại có thể đối xử với con gái người ta như thế chứ? Nếu không muốn thì ngay từ đầu đừng cưới người ta về, xong bây giờ lại hành hạ. Số cô sao mà khổ thế?
Từ ngày cô được gả về đây thì có ngày nào là được vui đâu. Bà còn nghe nói hôm bữa tiệc, cô còn bị phu nhân làm cho một trận và không nhận làm con dâu nữa. Bà thật khâm phục cô, cô mạnh mẽ lắm mới chịu được cảnh đấy, nếu đổi lại là cô gái mỏng manh khác thì giờ đã bị tổn thương khóc lóc, đau đớn tột độ rồi.
Quay lại phía cô, sau khi rời khỏi biệt thự của anh, cô cầm lấy túi xách lang thang trên con đường đầy người qua lại, cô nhìn thấy họ đang vội vã chạy về hướng xe buýt hoặc là dừng xe chờ đèn đỏ, trên tay họ là cái bánh bao hay là một hộp sữa uống tạm cho bữa sáng để đến công ty cho đúng giờ.
Nhìn hình ảnh này cô nhớ lại cô của trước kia cũng như thế, cuộc sống vội vã của những nhân viên văn phòng. Bên ngoài ăn mặc đẹp đẽ, sạch sẽ, sang trọng nhưng mấy ai hiểu làm cái nghề đó nó vất vả, mệt mỏi, nhọc nhằn ra sao.
Để kiếm được từng đồng tiền trang trải cuộc sống, họ đã phải