Trước kia sẽ không như vậy.
Nhưng ngay trước khi lên xe, Mộ An An đang ôm ấp hoài bão muốn trêu ghẹo Thất gia, kết quả phát hiện ra, Thất gia cái gì cũng không cần làm, chỉ cần một tai nạn ngoài ý muốn, liền có thể chọc cô đến chết.
Mộ An An âm thầm điều chỉnh cảm xúc, đang định mở miệng, chiếc xe vốn dĩ đang chạy vững chắc đột nhiên lại xóc nảy kịch liệt, Mộ An An gần như theo bản năng túm lấy cổ áo của Thất gia, kéo Thất gia ngã xuống ghế ngòi…
Mộ An An và Tông Chính Ngự ngã xuống ghế, Thất gia đè lên người Mộ An An, bởi vì khoảng cách quá gần!
Bị xóc nảy như vậy, môi của Thất gia liền trượt một đường từ môi Mộ An An, thẳng đến giữa hai lông mày.
Mộ An An ngay lập tức cảm thấy tê dại từ miệng, mũi đến giữa lông mày.
Cô cởi áo khoác, chỉ mặc mỗi chiếc váy hai dây, áo khoác Tông Chính Ngự mới đưa cho cô không hiểu sao lại rơi xuống đất, bây giờ hai người
dính chặt vào nhau, tư thế vô cùng đen tối.
Mộ An An cảm thấy toàn bộ não và cơ thể của mình đều bị đốt cháy.
Mặc dù hôm đó Tông Chính Ngự phát bệnh, những chuyện nóng bỏng hơn nữa cũng đã làm rồi, nhưng cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn, Thất gia cũng không tỉnh táo.
Bây giờ cả hai người đều rất tỉnh táo, dính nhau như vậy, siết chặt một cách ám muội.
Ánh mắt Tông Chính Ngự thâm sâu, giây tiếp theo, liền chống một tay một vào lưng ghế đứng dậy.
Nghiêng đầu, liếc nhìn người lái xe ở phía trước.
Mắt anh lạnh như dao, cơ thể người lái xe run rẩy, trán đổ mò hôi lạnh.
“Thất gia, có người dựng một rào chắn thấp, không tới gần thì thấy không rõ, đến gần rồi thì lại không kịp…”
“Cút.
”
Tông Chính Ngự lạnh lùng ném ra một chữ, sau đó vươn tay kéo Mộ An An vẫn đang nằm trên ghế ngồi dậy, chỉnh sửa tóc tai cho, rồi nhân tiện quấn áo khoác cho cô.
Xe đã đậu ở ven đường, La Sâm từ ghế phụ ngồi vào vị trí của người lái xe, tự mình lái xe.
Sau đó, chiếc xe chạy