Ngữ khí thật lạnh lùng giống như từng mũi dao đâm vào tim, không thể phản bác lại được gì. Trong khoảng thời gian ngắn, lại có thể làm cho Khúc Tịnh Kỳ thật sự ngạc nhiên. Bà ta quên cả phản ứng, quên luôn cả cách nên phản ứng lại như thế nào.
“Bác nên nhớ kỹ thân phận của mình, bác không chỉ là bà Hoắc, bác còn là một người mẹ, Phỉ Phỉ không phải là người ngoài, đó còn là con gái của bác!” Vân Tử Lăng hung hăng đem tay bà ta gạt ra.
Mà bên kia, Hoắc Nhã Linh lại một lần nữa khóc lên. Thái Hi Vân ở bên nhìn Khúc Tịnh Kỳ bị cô răn dạy như thế liền lập tức tiến tới, châm chọc nói: “Dì chị đương nhiên biết mình chính là mẹ của Phỉ Phỉ, em cũng đừng tưởng rằng mình thật lợi hại, mình là không gì sánh được, nếu gặp phải đứa trẻ đã có ý muốn hư hỏng thì cho dù được mẹ mình quản đến mức giám sát hai mươi bốn giờ một ngày, thì nó cũng sẽ hư hỏng mà thôi!”
Vân Tử Lăng đột nhiên quét mắt về phía Thái Hi Vân làm cho cô ta nhất thời không khỏi giật mình.
“Em, em nhìn chị làm gì, những gì chị nói cũng không phải là không đúng!” Thái Hi Vân không biết vì sao chính mình lại sợ hãi ánh mắt ấy của cô, thế nhưng cô ta cũng không chịu thua, giọng nói liền cương quyết: “Em nói dối, chắc chắn là như vậy!” Thái Hi Vân khóe miệng nhếch lên, vừa mới chuẩn bị nhướng mày lên với vẻ hả hê, giọng nói lạnh lùng của Vân Tử Lăng vang lên với vẻ châm chọc: “Dù sao, chị cũng là một ví dụ, tóm lại mà nói…” Ánh mắt cô nhìn về phía Khúc Tịnh Kỳ, lạnh nhạt giễu cợt một tiếng: “Bà ta là một người mẹ thất bại.”
“Chị dâu…” Hoắc Nhã Linh tiến lên phía trước nắm lấy quần áo của cô: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa…”
Vân Tử Lăng nhìn qua đôi mắt sưng đỏ của cô ấy, nhẹ nhàng nói một tiếng: “Đừng khóc nữa?”
Hoắc Nhã Linh gật gật đầu, nói tiếp: “Chị dâu, cô đi ra ngoài đi, tôi nói chuyện cùng mẹ sẽ dễ dàng hơn…” Nói xong, ánh mắt liền nhìn về phía Khúc Tịnh Kỳ.
Vân Tử Lăng nhìn theo ánh mắt của cô ấy, nhìn đến Khúc Tịnh Kỳ đang rủ hai mắt xuống trầm tư. Thấy thế, Vân Tử Lăng cũng không nói thêm được gì, chỉ có thể mỉm cười gật gật đầu: “Được!”
Hoắc Nhã Linh vội vàng gật đầu, miệng nở một nụ cười khổ. Vân Tử Lăng cũng không có ở lại mà liền đi ra ngoài. Không nghĩ tới là, cô vừa đi ra thì Thái Hi Vân cũng đi ra theo: “Này, chúng ta nói chuyện một chút!” Thái Hi Vân mở miệng gọi cô lại.
Vân Tử Lăng mặc dù đang đứng ở cầu thang lầu ba, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía lầu một. Sau đó liền vội vàng đi tới đầu cầu thang. Hôm nay là ngày Hoắc Nhã Linh kết hôn, không ít người của nhà họ Hoắc đến đây để chung vui. Cũng vì thế mà Hoắc Ảnh Quân cùng Hoắc Chấn Vũ vội vàng tiếp đón những khách quý. Như bình thường thì Khúc Tịnh Quân sẽ đến và hỗ trợ bố mẹ, nhưng vào lúc này lại xảy ra chuyện như vậy, bọn họ cũng không có cách nào tới để tham gia hôn lễ, càng không có thời gian để đón tiếp khách quý. Vì thế, mọi trọng trách đều dồn lên vai Hoắc Ảnh Quân. Ánh mắt của cô lại tìm kiếm bóng dáng của Mộ Niệm Quang và Anh Kiệt ở dưới lầu nhưng lại không thấy hai người đâu, cũng không biết là bọn họ đã đi nơi nào. Cô quyết định xuống dưới nhìn xem sao.
“Này!” Mắt chợt thấy cô đi rất nhanh, Thái Hi Vân liền nhảy lên cản ngay giữa đường cô đang đi: “Tao nói là tao muốn nói chuyện với mày, mày không nghe thấy sao?”
Vân Tử Lăng nhìn thấy cô ta với bộ dạng kiêu ngạo ương ngạnh, chân mày hơi nhíu lại.
“Vân Tử Lăng, người quang minh chính đại, tâm địa ngay thẳng thì không nói những lời vòng vo, làm sao mà mày có thể nói rằng chính mình không có tính toán gì hết? Làm sao mà đến tận cuối cùng mày vẫn có thể vô liêm sỉ như vậy?” Nói xong, Thái Hi Vân liền cười nhạt một tiếng: “Làm người thì hẳn phải có chữ tín đi, làm sao mà mày có thể nói rằng mình không có tính toán gì hết? Mày nói mày sẽ không tranh giành anh ấy, mày nói rằng mày sẽ không ở cùng một chỗ với anh ấy nữa!”
Nghe thế, Vân Tử Lăng với ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô ta: “Chị nghĩ xem thế nào là nói không giữ lời?”
“Nói không giữ lời?”
“Trả lời tôi!”
“Tôi đã cho chị ba năm rồi, không phải sao?” Cô hướng mắt về phía cô ta: “Trong thời gian ba năm này, chị đã không thu hút được anh ấy, chẳng lẽ chị không nhìn ra vấn đề nằm ở đâu sao?”
Thái Hi Vân nhíu mày, phản bác lại: “Đó là bởi vì mày, nếu như mày không xuất hiện thì tao đã không tốn thời gian…”
“Phải không?” Cô cắt ngang lời của cô ta: “Tôi thực sự đã làm tốt lắm rồi, một người ngủ say vài năm sau khi thức dậy chẳng lẽ trí khôn cùng chỉ số thông minh liền dừng lại ở khoảng thời gian đó, chị đã hơn hai mươi tuổi rồi, vì sao cử chỉ cùng hành vi của chị vẫn cứ ngây thơ như vậy, Hoắc Ảnh Quân không yêu thương chị, chị thực sự không cảm nhận được điều đó sao? Nói cách khác, cho dù tôi không xuất hiện thì cả đời này anh ấy cũng sẽ không cưới chị!”
“Mày…”
Vân Tử Lăng không thèm để ý tới cô ta nữa, liền xoay người đi về hướng cầu thang.
“Này mày dựa vào cái gì mà dạy dỗ tao, mày đúng là cái thứ đầu gấu, là cái người không biết xấu hổ, đã cắm cho anh ấy cái sừng còn sinh ra một đứa nhỏ câm điếc!” Thái Hi Vân không nhịn nổi cục tức này, liền lớn tiếng mở miệng ngăn cản. Bước chân của Vân Tử Lăng đi rất nhanh, hai bàn tay vô thức nắm chặt.
“Mày thì có thứ gì tốt, có thứ gì đáng giá mà được anh ấy yêu thương, mày chính là cái thứ trà xanh, còn cùng người đàn ông khác sinh ra một đứa trẻ tàn tật!”
Nghe tới thế, Vân Tử Lăng liền xoay người đi tới trước mặt cô ta. Giọng điệu mỉa mai vụt qua mắt cô, cô giơ tay, một cái tát vang dội liền rơi xuống mặt của cô ta, động tác nhanh tới mức cô ta còn không kịp để né tránh. “Chát!”
Một cái tát rơi xuống phát ra âm thanh bốn phía, mà đúng lúc ấy, có khách lên trên để đi dạo. Thật không ngờ rằng, lại phải chứng kiến một màn này.
“Mày, mày đánh tao?” Ánh mắt của Thái Hi Vân lập tức đỏ lên, nhìn thấy phía sau Vân Tử Lăng còn có một vài người phụ nữ đang chỉ trỏ vào người mình để bình luận, cô ta liền ngay lập tức ồn ào và giận dữ: “Em có nói sai chỗ nào không, chị vốn chính là người đã sinh ra một đứa trẻ tàn tật!”
“Chị nói lại một lần nữa xem!”
Đôi mắt quá mức đen bóng của cô phủ một màu sắc lạnh lẽo đến mức khiến lòng người cũng phải khiếp sợ, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng vào nó được. Thái Hi Vân lập tức bị dọa sợ, nhưng nhìn xung quanh càng có nhiều người tập trung tới xem chuyện vui, không biết có phải là vì thể hiện hay không mà cô ta không cảm thấy sợ hãi. Cô ta lại càng không chịu thua, mở miệng cố cãi: “Thân là người tàn tật, đứa con sinh ra cũng là một người tàn tật, chị thật không xứng với anh Ảnh Quân!”
Vân Tử Lăng đột nhiên không thể khống chế được bản thân mình được nữa liền vụt lên, vươn tay bóp mạnh cổ và đẩy cô ta ra ngay lan can tầng trên, dùng lực mà ấn cổ cô ta xuống. Nhất thời, Thái Hi Vân phải đối mặt với một tình huống cực kì nguy hiểm.
“Trời đất, lỡ ngã xuống thì làm sao, không thể để như thế được!” Mấy người