Việc Vân Tử Lăng rời đi khiến Hoắc Ảnh Quân cảm thấy hơi khó chịu, anh bèn nới lỏng cúc cổ áo.
Ngay sau đó, anh châm một điếu thuốc.
Bên ngoài tuyết lại ngừng rơi.
Anh chậm rãi nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ hé đôi môi mỏng, thở ra một vòng khói mờ ảo.
Sao lại thành như vậy?
Rõ ràng là tối quả, anh đòi hỏi cô bao nhiêu lần cũng không thấy đủ.
Mà trong khoảnh khắc vừa rồi, mùi nước hoa cay nồng khiến cho bao nhiêu hứng thú của anh trở nên nhạt nhẽo vô vị…
Mùi nước hoa…
Trong đầu anh lại hiện ra cảnh tượng đêm qua.
‘Tử Diễm, em thật ngọt ngào, thơm quá…’
‘Thơm?’
‘Sao vậy, em không ngửi thấy ư?’
Cô lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt,
‘Mùi hương rất thanh khiết, đặc biệt dễ chịu… ‘
Người đàn ông nhíu mày buồn bực, chắc là hôm nay anh mệt quá rồi!
Sau khi dập tắt điếu thuốc, anh không suy nghĩ gì nữa, chỉ nhấn nút trên máy bay tư nhân để phân phó cho cấp dưới.
“Chuẩn bị một chút, đến bệnh viện.”
“Vâng, Tổng giám đốc Hoắc!
Vân Tử Lăng rửa hết đống bát đũa, Bạch Hải Quỳnh đã uống thuốc và ngủ thiếp đi.
“Vân Tử Lăng, sao con đeo khẩu trang hoài vậy?” Dì Vương ngồi ở cạnh giường tò mò hỏi.
Hai người họ đã ở phòng bệnh này được một tuần rồi, mà sao con bé vẫn đeo khẩu trang suốt thế?
Ánh mắt Vân Tử Lăng lóe lên, cô vội nhìn về phía dì Vương: “Dì Vương, từ nhỏ sức khoẻ con đã không tốt, mà đến bệnh viện thì nhiều vi khuẩn lắm, còn hay bị ốm,còn có thể bị hen suyễn nữa, vậy nên bác sĩ đề nghị là mỗi khi đến mấy nơi thế này thì con phải đeo khẩu trang càng nhiều càng tốt.”
Dì Vương gật đầu: “Ồ, thì ra là thế.”
Vân Tử Lăng ngượng nghịu cười cười, quay người lại, bắt đầu gấp quần áo.
Người nhà họ Vân không muốn bọn họ xuất hiện ở thành phố Nam Dương.
Nhưng họ đã đến thành phố Nam Dương được cả tuần rồi cơ.
Tình trạng bệnh của Bạch Hải Quỳnh ngày càng xấu đi, thành phố Nam Dương là hy vọng cuối cùng của cô.
Vậy nên cô phải che giấu bản thân thật kỹ, ngoại trừ lúc ăn thì lúc nào cô cũng đeo khẩu trang.
“Ấy … Hết khăn giấy rồi hả? Kem đánh răng cũng gần hết rồi … Dầu gội cũng bay hơi từ khi nào vậy?”
Vừa gấp quần áo xong, cô chợt nhận ra mình không còn bao nhiêu đồ dùng sinh hoạt nữa?
Vân Tử Lăng khẽ cau mày, hít một hơi thật sâu, cô quyết định sẽ đi siêu thị ở tầng một để mua đồ.
“Dì Vương, con xuống siêu thị ở tầng dưới một chút, con sẽ về ngay.” Dì Vương bên cạnh còn chưa ngủ, dì đang xem phim truyền hình.
“Ừ.” Dì Vương vội cười cười gật đầu, sau đó lại say sưa theo dõi những hình ảnh trên TV.
Sau khi Vân Tử Lăng nói cảm ơn, cô đến trước mặt Bạch Hải Quỳnh, đắp lại chăn bông cho bà rồi mới rời đi.
Một chiếc Maybach Zeppelin màu đen im hơi lặng tiếng lái vào bệnh viện.
Một người đàn ông với quả đầu bóng mượt như phát sáng vội chạy sang phía bên kia của chiếc xe