Chương 32: Nhìn cho rõ là người hay quỷ .
Ba giờ chiều.
Tại sân bay.
“Tử Lăng, em thật sự muốn đi sao? Em có muốn chuyển lời tới bố một chút không? Vân Tử Diễm cau mày nói với anh rằng, nếu bây giờ em đổi ý, anh có thể gọi xe đưa em về nhà.”
Vân Tử Lăng trông xem bộ dáng gấp gáp muốn đá cô đi của Vân Tử Diễm, cô khẽ cười: “Tôi nghĩ, nếu bố biết tôi đi cùng cậu Khúc, nhất định ông sẽ không phản đối đâu.”
Khúc Tịnh Quân nghe vậy, anh ta lập tức nở nụ cười.
Quả nhiên, sau khi nghe những lời này, đã khiến Vân Tử Diễm nghiến răng nghiến lời.
Nhưng nếu Vân Hâm Bằng biết được rằng, Vân Tử Lăng thông đồng cùng Khúc Tịnh Quân, đương nhiên sẽ không để cô đi.
“Khúc Tịnh Quân, em cũng không còn nhỏ nữa rồi, phải nhìn cho rõ là người hay quỷ!” Hoắc Ảnh Quân một lời hai nghĩa, anh khẽ lạnh nhạt liếc nhìn Vân Tử Lăng.
Nghe vậy, Vân Tử Diễm lập tức nở nụ cười như đang xem kịch vui.
Khúc Tịnh Quân thầm hướng nhìn Vân Tử Lăng theo bản năng, chẳng qua, cô trông hệt như một đứa trẻ, tò mò tất cả mọi thứ có ở sân bay, ngay sau đó, anh cũng an tâm trở lại.
Hoắc Ảnh Quân thấy thế cũng chẳng nói gì, chỉ trực tiếp choàng tay ôm lấy Vân Tử Diễm, sau đó tiến về khu khách quý.
“Em đang nhìn gì vậy?” Khúc Tịnh Quân tiến lại gần cô, anh cười hỏi.
“Tôi chưa bao giờ đi máy bay, ấy, anh mau xem, phi công đang nói chuyện kìa.” Vân Tử Lăng nhanh chân chạy tới cửa kính trong suốt, hai tay đặt trên mặt kính, khóe miệng nghịch ngợm nở nụ cười lớn.
Khúc Tịnh Quân vẫn luôn theo dõi cô, thấy vậy, anh ta hỏi: “Em là thiên kim của gia tộc Vân, nhưng em chưa từng ngồi máy bay sao?
Khúc Tịnh Quân lên tiếng dò hỏi khiến Vân Tử Lăng có chút ngập ngừng, giây tiếp theo, cô nghiêng đầu nhìn anh ta.
“Anh không sợ tôi sao?”
“Tại sao anh lại phải sợ em? Hay em là yêu tinh ăn thịt người?” Ý cười trên môi anh ta ngày càng sâu.
“Nhưng anh không nghe mọi người nói sao? Tôi mang tiếng xấu, như kiểu tôi là một cô gái xấu xa ấy.”
Thấy vậy, Khúc Tịnh Quân khẽ nhíu mày, anh ta không nhịn được mà búng nhẹ vô cái trán của cô: “Em nghĩ gì thế hả, danh tiếng của em có tốt không, hay em là loại con gái nào, anh sẽ tự mình quan sát, sao có thể nghe lời người khác nói được?”
Vân Tử Lăng hô hấp ngưng trệ, cô ngẩn ngơ dừng lại.
Giây tiếp theo, cô khẽ nhấp môi, sau đó nở lên một nụ cười hình vòng cung.
“Cảm ơn anh, Khúc Tịnh Quân”
Khúc Tịnh Quân như đã bị sốc trước nụ cười của cô.
Anh đã gặp qua vô số siêu