Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa Đi

Cùng Anh Làm Mưa Làm Gió (2)


trước sau

"Các cục cưng." Quý Chỉ Nhã đi qua, lấy ra hai cây kẹo hình người, hơi mỉm cười: "Có người đưa cho hai đứa thứ này, đặt ở ngoài cửa, vừa rồi mẹ thấy, hai đứa nhìn xem có phải là của các con không?"Thập Tam lập tức trừng lớn mắt, tay nhỏ muốn cướp lấy, rồi lại lập tức nhìn về phía em gái.Đôi mắt to của Thập Tứ chợt loé, trao đổi ánh mắt với Cát Cát…..Sự khác lạ của hai đứa nhỏ đều được Quý Chỉ Nhã nhìn thấy rõ ràng, không thèm để ý mà cười nói: "Làm thật là đẹp, mẹ để ở đây, nếu khômg phải của hai đứa, vậy thì hai đứa ném đi."Thấy cô ta ra ngoài, Thập Tam lập tức tru lên, kích động cầm lấy: "Oa, Tiểu Vân….. A, được, Thập Tứ, anh không nói tên cô ấy. Nhưng mà thật đẹp! Anh thật cảm động, đây là lần đầu tiên cô ấy đưa cho anh đồ vật có hình dạng, so với cái dây buộc tóc kia thì tốt hơn một vạn lần, không được, anh nhớ cô ấy phát điên rồi, chúng ta nghĩ cách, ngày mai đi gặp cô ấy đi."Ngoài cửa, Quý Chỉ Nhã lẳng lặng nghe, ánh mắt thâm trầm.Ngày hôm sau.Hai đứa nhóc hết sức nghe lời, không chỉ rời giường cùng lúc với lão cha, mà trước lúc đến nhà ăn còn rất phối hợp với nữ giúp việc, sau khi rửa mặt chải đầu xong, mỗi người ngồi vào một cái ghế dựa nhỏ.Lục Mặc Trầm mở báo ra, nhìn lướt qua.Tay nhỏ béo múp của Thập Tam cũng học theo, cầm lấy một tờ báo còn cao hơn so với bé, cố sức mở ra.Thập Tứ thản nhiên uống một hớp sữa bò, nhỏ giọng: "Cát Cát, anh cầm ngược rồi.""......"Lục Mặc Trầm xem xong, chân dài bắt chéo, buông tờ báo xuống.Nữ giúp việc lần lượt bưng tới thức ăn sáng kiểu Trung và Tây.Anh cầm lấy một miếng bánh mì nướng, vừa muốn đi lấy cafe, Quý Chỉ Nhã đã đưa tới: "Cafe đen nguyên chất, anh nếm thử xem em pha thế nào?"Lục Mặc Trầm không nói chuyện, uống một ngụm, nhíu mày.Dáng vẻ Quý Chỉ Nhã hiền huệ, thấp giọng nói: "Em vào bếp pha một ly khác cho anh."Lục Mặc Trầm nhíu chặt mày, lần thứ hai nhẹ nhàng liếc qua hai cái

đầu nhỏ: “Nói hay không?”“Cái kia, cha à! Hôm nay con và em gái muốn….. chúng con muốn đi làm một việc rất quan trọng, chuyện gì thì chúng con không thể nói…..”Sắc mặt Lục Mặc Trầm âm trầm nhìn về phía con gái.Thập Tứ xòe tay nhỏ: “Lão Lục, chúng con xin nghỉ phép, chuyện bí mật.”“Đúng đúng đúng! Chính là ý này, Thập Tứ em quá lợi hại, luôn có thể biểu đạt rõ ràng từ câu nói đầu tiên nha!”Lục Mặc Trầm quét mắt nhìn con trai đáng yêu, chẳng lẽ không phải là do con quá ngốc sao? Giống ai?“Được. Để cho lái xe đưa đi.” Lau lau ngón tay thon dài, người đàn ông với thân hình cao ngất đứng lên, lấy áo vest và áo khoác ngoài, bước đi.Quý Chỉ Nhã bưng một ly café nóng hổi, lạnh mặt đứng ở cửa phòng bếp.Hai đứa nhóc cười hì hì xuống khỏi ghế dựa nhỏ, bạch bạch bạch chạy lên lầu.Đúng 10h, lại bạch bạch bạch xuống lầu, trên lưng mang theo ba lô nhỏ, đầu đội mũ, hoan hoan hỉ hỉ xuất phát.Lên xe, Thập Tam rốt cuộc cũng không kiêng nể gì lấy điện thoại di động ra, mở WeChat: “Tiểu Vân Vân! Chúng tôi xuất phát đây, cô ở đâu vậy? Cô phải ăn mặc đẹp một chút nha, hôm nay tôi mặc tây trang màu vàng, cô có quần áo màu vàng không? Thập Tứ mặc váy công chúa màu vàng nha, chúng ta là một nhà màu vàng, Thập Tứ còn có món quà nhỏ xinh đẹp tặng cho cô đó…..”Trong biệt thự Tây Uyển, phòng ngủ chính, Quý Chỉ Nhã tắm rửa thay quần áo, đứng trước bàn trang điểm, nữ giúp việc cẩn thận trang điểm cho cô ta.Trong điện thoại di động, A Hải báo cáo lộ trình của hai đứa nhóc: “Có vẻ như là muốn đến khu vui chơi trẻ em.”“Theo sát, tôi lập tức xuất phát.” Cô ta thật muốn nhìn xem, là hồ ly tinh nào thủ đoạn không nhỏ, có ý định muốn tiếp cận hai đứa nhỏ, muốn trèo lên đầu cô ta!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện