Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa Đi

Liếc Mắt Đưa Tình Với Anh


trước sau

Cô ta gần như chết điếng, đôi giày cao gót lùi về sau hai bước mới dừng lại được.Con ngươi co rút, cô ta nhìn chằm chằm vào ba gương mặt trên bàn.Đã nhiều năm không gặp Vân Khanh, Quý Chỉ Nhã gần như đã quên mất Vân Khanh trông như thế nào.Nhưng khi ba gương mặt này kết hợp lại với nhau, lúc cau có, mỉm cười, đôi lông mày, đôi tai... Nhìn từ xa giống như một chiếc trùy băng đâm rách bí mật trong lòng Quý Chỉ Nhã, cô ta hoảng loạn và chột dạ, cả cơ thể gần như đình trệ.Một hơi lạnh xộc lên từ lòng bàn chân, cô ta cắn chặt răng, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía người phụ nữ đang cười tươi như hoa.Sao cô lại quen được bọn trẻ?Bọn họ làm sao lại gặp được nhau?Sao lại liên lạc với nhau?Cô đã biết được những gì?Không không không... Nhất định không thể có khả năng đó. Quý Chỉ Nhã siết chặt vạt áo, mạnh mẽ lắc đầu, trong lòng nổi lên một cơn bão dữ dội.Mấy người giúp việc ở sau lưng vẫn đang nhìn cô ta, cô ta không thể làm gì khác ngoài việc cố trấn tĩnh bản thân, ra vẻ tự nhiên đi sang một bên, bàn tay run run bấm điện thoại."Mẹ... Không xong rồi, hình như chúng ta đến muộn rồi, Vân Khanh... Vân Khanh đã gặp Thập Tam và Thập Tứ, bây giờ còn đang ngồi với nhau!"Bạch Vũ Linh cũng hơi kinh hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, chất vấn: "Con làm cái gì vây? Sao lại để cho bọn họ gặp nhau?""Con đâu có ngu xuẩn như vậy?" Quý Chỉ Nhã hơi mất khống chế, sốt ruột nói: "Không phải là con muốn tìm người phụ nữ hay nịnh bợ Thập Tam Thập Tứ sao? Hôm qua con thử một chút, hôm nay hai đứa nó lập tức đi tìm người phụ nữ này. Nhưng con không ngờ người đó lại là Vân Khanh, lại là cô ta, là cô ta... Con không biết bọn họ quen biết nhau từ bao giờ, tại sao Vân Khanh lại gặp được hai đứa chúng nó? Mẹ, có phải là mối quan hệ dây dưa, bọn họ chính là...""Tiểu Nhã, con bình tĩnh một chút!" Bạch Vũ Linh trầm giọng: "Bọn trẻ mới từ Mỹ về thành phố S, Vân Khanh cũng ở đây, cũng không phải là không có cơ hội

gặp mặt.""Nhưng ba người nhìn rất thân quen, chắc chắn không phải mới gặp nhau một hai lần... Hai con sói mắt trắng đó lại có thể thân thiết với cô ta đến vậy, con tức chết mất thôi..." Quý Chỉ Nhã vò đầu, hít sâu một hơi, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: "Mẹ, điều mà con lo lắng nhất bây giờ là bọn họ gặp được nhau có phải là do Mặc Trầm không? Vân Khanh và Mặc Trầm có phải là cũng gặp được nhau, cũng quen biết nhau không?""Chắc là không phải đâu." Bạch Vũ Linh phân tích: "Vân Khanh không phải là đã kết hôn với Cố Trạm Vũ rồi sao? Mặc Trầm là người cao ngạo, làm sao có thể qua lại với một người phụ nữ đã có chồng được. Con đừng nóng vội, cũng đừng xuất hiện trước mặt Vân Khanh. Hôm nay tài xế của Mặc Trầm đưa bọn nhỏ ra ngoài, nhỡ con không khống chế được mà gây ra chuyện gì với Vân Khanh thì Mặc Trầm cũng sẽ biết. Không được giấu đầu hở đuôi, con cứ về trước, những chuyện khác cứ giao cho mẹ."...Hai giờ chiềuVân Khanh đưa bọn trẻ ra sân chơi, tài xế mở cửa xe ra.Hai đứa trẻ than thở: "Tại sao thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy? Thực sự rất muốn đến nhà Tiểu Vân Vân. Tiểu Vân Vân, hay là dì nhận nuôi chúng con đi!"Vân Khanh bật cười: "Mẹ các con sẽ đồng ý sao? Đừng nói linh tinh nữa, buổi chiều vẫn còn có lớp, các con cứ đi học đi, lần sau chúng ta lại gặp tiếp."Vất vả lắm mới dỗ dành được hai đứa trẻ lên xe, Thập Tam còn hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay rối rít."Tạm biệt!" Vân Khanh mỉm cười, hôn gió.Cách đó không xa, trong chiếc Maserati, Quý Chỉ Nhã siết chặt tay lái, ánh mắt u ám....Chiếc Mercedes màu đen dừng lại trước biệt thự Tây Uyển, hai đứa nhỏ vừa xuống xe thì cửa sau Mercedes mở ra.Thập Tứ quay đầu lại, trên mặt vẫn còn nguyên ý cười: "Mẹ, sao mẹ lại ra ngoài?"Nhìn gương mặt vui vẻ của hai đứa, Quý Chỉ Nhã không khống chế được, lạnh lùng dắt hai đứa trẻ vào nhà.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện