Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa Đi

Quý Chỉ Nhã, Em Không Giống Mẹ Ruột!


trước sau

Mười Ba không ngờ ba mình lại nổi giận, lại nghĩ đến chuyện vừa rồi mình thọt gậy bánh xe hình như gây ra chuyện?Cậu không muốn bố mẹ cãi nhau, cậu lại là người ưa khóc nhè, nên bật khóc, “Ba mẹ đừng cãi nhau, con không ăn đâu!”Quý Chỉ Nhã cũng bật khóc, “Nhìn đi, anh làm bọn trẻ sợ, anh không thể dịu dàng trước mặt em hay sao?”Lục Mặc Trầm khẽ cau mày, quay đầu vuốt mái tóc con trai, lại sai người giúp việc ôm hai đứa trẻ lên giường. Anh đóng cửa phòng đi ra sân thượng.Quý Chỉ Nhã vừa khóc vừa theo sau, "Con là do em sinh, Mặc Trầm! Những năm qua em chưa đủ uất ức à? Đừng đưa đồ của người phụ nữ khác cho con em! Em cũng có tự tôn của mình, em sẽ tự lo cho con của em, dạy con cũng theo cách của em!”Lục Mặc Trầm nhìn ra màn đêm đen kịt, anh nhớ đến tấm ảnh nền điện thoại Vân Khanh, ảnh chụp ba người đi công viên trò chơi.Tai chuột mickey, ba khuôn mặt...lại có nét tương đồng?Hay là do mọi người cười vui vẻ nên anh có lòng riêng?Anh quay người nhìn Quý Chỉ Nhã, sự lạnh lùng lướt qua mắt, “Có đôi khi, anh nghĩ em không giống mẹ thật!"Đồng tử Quý Chỉ Nhã căng ra, như có một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ lòng bàn chân chạy lên. Cô ta nhìn anh như một người xa lại. Rồi quý Chỉ Nhã lùi về sau, lại cố giữ bản thân mình đứng thẳng lưng.Bàn tay cô ta siết chặt vạt áo, nước mắt lại bắt đầu rơi, cô ta như gào to, “Sao anh có thể nói thế? Mặc Trầm, em không thể ngờ... sao anh có thể nghi ngờ em như thế? Bọn trẻ sinh ra từ bụng em đấy! Em vất vả cực nhọc mang thai bọn trẻ gần mười tháng, anh có biết không? Nếu như lúc đó

anh nghi ngờ như thế, thì anh còn xét nghiệm ADN làm gì?”Lục Mặc Trầm mím môi, ánh mắt anh như một con dao sắc bén cố gắng nhìn thấu cô.Quý Chỉ Nhã đứng thẳng người, không cần biết trong lòng cô ta nghĩ gì, nhưng trên mặt nhất định phải là vẻ mặt đầy đau đớn xót xa.Nghĩ đến kết quả xét nghiệm quan hệ cha con, Lục Mặc Trầm không nói gì nữa.Không thể biết được anh đang nghĩ gì, một lúc rất lâu sau, anh ném tàn thuốc, lạnh lùng lướt qua người cô ta.Một đêm này, Quý Chỉ Nhã đau đớn tột cùng. Lục Mặc Trầm vào phòng làm việc ngủ thì cô ta vội gọi điện thoại cho Bạch Vũ Linh.Bạch Vũ Linh nghe chỉ biết thở dài, “Cũng còn may là quan hệ cha con, giấy trắng mực đen nên anh ta không cãi được. Lục Mặc Trầm là người cơ trí, sao không nghi ngờ cho được. Tiểu Nhã, chỉ cần con xem bọn trẻ là con ruột của mình thì sẽ không lộ ra điểm yếu nào trước mặt anh ta. Chẳng phải tối này cũng thế sao? Mẹ đã nói chuyện với Vân Khanh, muốn nó rời khỏi đây, nhưng nó không chấp nhận. Nhưng con cũng đừng lo lắng gì. Kế sách thì còn nhiều!"Dược trấn an, Quý Chỉ gật đầu, ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh.....Ba ngày sau.Nhà họ Quý tổ chức yến tiệc, dùng danh nghĩa Quý thị tại Vân Đỉnh sơn trang. Vì dây cũng là đại thọ của ông cụ Quý nên tồ chức khá sa hoa. Chưa nói còn muốn thông báo một chuyện rất quan trọng nên trong giới thượng lưu, thậm chí cả chính khách cũng tham gia.Vân Khanh cũng được Cố Trạm Vũ đưa thiệp mời, cô khịt mĩu khinh bỉ, cô có quan hệ gì với họ?Nhưng nhìn là thấy Cố Trạm Vũ muốn cô tham gia.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện