Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa Đi

Chất Vấn Tần Luật


trước sau

Có một tin nhắn mới trên điện thoại, là Cố Trạm Vũ gửi: Lúc 8 giờ, ăn sáng ở nhà ông ngoại. Em phải đến đó.Xem ra ông cụ Lục đã ra lệnh cho vợ chồng Lục Mặc Trầm và bọn họ rồi.Vân Khanh ra khỏi phòng khách và A Quan cũng sắp xếp xe.7 giờ 30 phút xe chạy đến biệt thự nhà họ Lục, khu liên hợp của quân khu.Đến trước cổng sư tử đá màu đỏ, Vân Khanh vốn không thấy chiếc Lamborghini của Cố Trạm Vũ. Nghĩ tới việc bày trò, cô chọn cách đợi anh ta.10 phút sau, có tiếng bước chân cắt ngang khiến Vân Khanh sững sờ.Cô quay lại nhìn, Vân Sương mặc áo khoác và váy dài, đi giày cao gót cùng với hai người giúp việc, mang theo chiếc túi xách tinh tế và bước đi khoan thai.Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều im lặng.Vân Khanh nheo lại đôi mắt nhìn rõ, nhưng sau khi nhìn thoáng qua, liền cong môi quay đi.Một là, vốn dĩ mối quan hệ không tốt.Hai là, nghĩ đến cô và Lục Mặc Trầm, nhìn lại Vân Sương, trái tim luôn lo lắng nghi ngờ.Ngược lại là Vân Sương, khi đi ngang qua cô thì cố ý dừng lại, nhưng cũng không chào cô, khoé miệng cười như không có vẻ gì, vuốt tóc một lúc rồi khoan thai bước lên bậc thềm.Vân Khanh nhìn khí sắc của cô ta khá tốt, sắc mặt hồng hào.Tối qua, cô thấy Lục Mặc Trầm và Vân Sương trở về phòng. Lục Mặc Trầm 1 giờ sau mới tới tìm cô.Lục Mặc Trầm và Vân Sương có khi nào …...?Vân Khanh kiềm chế suy nghĩ của chính mình. Cô mặc kệ có phải hay không, tên cầm thú kia còn muốn làm gì đây!Cô cúi đầu và định lấy điện thoại gọi cho Cố Trạm Vũ.Chiếc Lamborghini được lái vào trong ngõ. Sau khi đỗ xe, Cố Trạm Vũ xuống xe, đi một đoạn đường dài, anh ta vẫn mặc bộ đồ màu xanh đậm tối qua, có hơi nhăn, đầu tóc hơi rối. Anh ta đưa tay ra và nhìn Vân Khanh, bước chân khựng lại, lông mày rậm nhanh chóng cau lại, dưới mắt có thứ gì đó lóe lên, giọng anh ta khàn khàn hỏi: “Em luôn chờ ở đây sao?”Vân Khanh nhìn dáng vẻ anh ta, cô đã quen với dáng vẻ này, đã nhiều

lần sáng sớm nhìn thấy anh ta quay về với bộ dạng này.Đôi mắt mệt mỏi và giọng nói khàn khàn, không uống rượu thì là chơi bời.Cô nhìn sang chỗ khác, thờ ơ gật đầu rồi xoay người: “Mau vào đi.”Cố Trạm Vũ lại nhìn cô, ánh mắt hơi kỳ lạ, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, vẫn cùng nhau bước vào.Trong đại sảnh của biệt thự nhà họ Lục, nhiều người đã đến, đang nói chuyện sôi nổi.Nhìn thoáng qua, Vân Khanh nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh ghế chính, sau khi tắm xong, đường nét gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, áo len đen khoác ngoài quần tây, chân dài vén lên ngồi xem báo.Cảm thấy có người nhìn mình, Lục Mặc Trầm từ tờ báo ngước nhìn lên.Nhưng chỉ thấy cái nhìn lướt qua nhanh chóng của người phụ nữ, khuôn mặt tái nhợt và khép nép. Đôi mắt anh trầm xuống, vẫn bình tĩnh tiếp tục đọc báo.Bữa cơm này chắc là sẽ khó tiêu, Vân Khanh chỉ lo cúi đầu ăn.Ngược lại Quý Chỉ Nhã tỏ ra siêng năng, lăn xăn trong bếp, vài người thím của nhà họ Lục nhìn cô ta và đối xử nhẹ nhàng hơn.Sau khi ngồi xuống, Quý Chỉ Nhã nói chuyện với thím và Vân Khanh. Đôi khi mỉm cười lười biếng, còn giúp Cố Trạm Vũ đưa đồ ngọt.Vân Khanh nhìn Cố Trạm Vũ, nhưng không có bất kỳ biểu hiện nào, cũng không ngó ngàng tới Quý Chỉ Nhã, nhưng anh ta dường như cũng thường xuyên đổi chân.Ăn sáng tới 10 giờ, Lục Mặc Trầm đi khỏi bàn ăn, dặn dò A Quan gọi điện cho văn phòng của Tần Luật.Vừa định bước ra khỏi đại sảnh, Lục Phẩm Viện đã gọi một tiếng em trai từ phía sau.Người đàn ông cau mày ngẩng đầu, chỉnh lại cà vạt: “Có chuyện gì vậy?”Lục Phẩm Viện lắc đầu, bước đến trước mặt anh, chân đi khập khiễng: “Nhìn Quý Chỉ Nhã chu đáo khiến các thím rất vui. Sao chuyện thắt cà vạt cho chồng mà cô ta cũng không giúp vậy?”“Em không để cô ta làm.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện