Sáng hôm sau, cô thức dậy đi vào phòng vệ sinh.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong.
Cô bước ra ngoài thì thấy bà Ba đã ở đây.
" Vú Ba, sao vú đến sớm vậy?"
Bà Ba vừa lấy cháo cho cô vừa nói: "Hôm nay, tôi không ngủ được nên dậy sớm nấu đồ ăn mang vào cho cô.
Hôm nay, tôi có nấu bún riêu cho cô đó."
Cô vui vẻ chạy đến chỗ bà và nói: "Món này ngày xưa mẹ con hay nấu lắm nè."
Bà Ba nói: "Mẹ của cô chủ...!mất lâu chưa?"
Cô nói: "Bà ấy...!vẫn đang kề vai sát cánh bên con ạ.
Vẫn luôn ủng hộ, khích lệ con mỗi khi con yếu đuối."
" Vậy còn bố con?"
Cô không do dự nói một cách thật đáng sợ: "Ông ta chết rồi."
" Sao bố cô mà cô lại gọi là ông ta?"
" Vì ông ta không xứng để con gọi bằng "bố".
Bà Ba thấy vậy nên không hỏi nữa.
" Cô chủ, cô ăn đi!"
Bà Ba bê bát bún riêu nóng hổi đưa cho cô.
Cô cầm lấy và nói: "Con cảm ơn."
Cô liền ăn bát bún một cách ngon lành.
Bà Ba nhìn cô ăn mà nhớ đến người con gái mất tích của mình.
Cô ăn xong thấy bà khóc.
Cô hỏi: "Vú Ba, sao vú lại khóc?"
Bà Ba dụi mắt và nói: "Tôi...!tôi bị bụi bay vào mắt thôi."
Cô nghĩ bụng: "Trong căn phòng này khép kín như vậy làm gì có bịu.
Chắc bà ấy lại nhớ đến mình.
Mẹ ơi...!con xin lỗi, hiện giờ con không thể nhận lại mẹ.
Nếu bây giờ con làm như vậy, con sẽ bị lộ thân phận, mẹ sẽ cản trở con không được trả thù và mẹ sẽ bị liên lụy.
Khi xong xuôi mọi việc.
Con sẽ nhận lại mẹ."
Lúc này, điện thoại của cô rung chuông.
" Ting ting..."
Trên điện thoại hiển thị lên ba chữ: "Đạo Diễn Lâm"
Cô liền bắt máy: "Alo, đạo diễn Lâm, anh gọi tôi có việc gì?"
Lâm Mạt Thế nói một cách lo lắng: "Anna, tôi nghe nói cô bị thương đúng không? Cô có bị sao không?"
Cô nói: "Tôi bị thương nhẹ thôi.
Đạo diễn Lâm không phải lo lắng thái quá như vậy đâu."
Lâm Mạt Thế nói: "Cô cứ nghỉ ngơi, dưỡng thương cho khoẻ lại.
Khi nào sức khỏe hồi phục thì đóng phim cho tôi sau cũng được.
Chúc cô sớm bình phục nha."
" Vâng, cảm ơn đạo diễn Lâm."
Nói rồi cô tắt máy.
Cô quay sang phía bà Ba và nói: "Vú Ba, con muốn trốn viện."
Bà Ba nghe vậy, ngạc nhiên: "Cô chủ...!đâu có được.
Cô chủ bị thương nặng vậy, phải ở đây điều trị."
Cô lắc đầu lia lịa: "Vú Ba...!vú giúp con đi mà~.
Ở trong đây ngột ngạt lắm.
Với lại ở ngoài kia con còn bao nhiêu công việc chưa giải quyết.
Nếu ở đây lâu thì công việc của con sẽ bế tắc đó.
Vú Ba, vú giúp con đi mà~"
Vẻ mặt nũng nịu của cô khiến bà động lòng.
Vú Ba chạy ra ngoài thì thấy một cô y tá đang đẩy một chiếc lăn không người ngồi.
Bà thấy vậy liền chạy tới: "Cô y tá, cho...!có thể cho tôi mượn cái xe này được không?"
" Vâng!"
Bà Ba liền đẩy chiếc xe lăn vào trong phòng của cô.
Cô lúc này cuốn khăn choàng kín mít mặt mày.
Cô đeo cả kính râm, khẩu trang.
Cô thu dọn quần áo và ngồi lên xe lăn.
Bà Ba trước khi đi tắt hết hệ thống điện trong phòng đó.
Bà liền đẩy cô vào thang máy và cứ như vậy đã xuống tầng 1.
Bà nhanh chóng đẩy cô ra ngoài thì bỗng va vào một người đàn ông.
" Tôi