Nhưng Trác Hiểu Lam của lúc này vẫn không có bất kỳ sự áy náy và chột dạ gì cả, cô ta vẫn không cảm thấy mình đã làm sai cái gì.
“Giáo sư Cổ, ông biết là ba loại thuốc nào sao? Viên Ngữ còn có thể cứu tỉnh được không?” Trác Thanh thu lại ánh mắt nhìn Trác Hiểu Lam, anh ta lúc này quả thật hận không thể giết chết Trác Hiểu Lam, nhưng anh ta biết còn có chuyện càng quan trọng hơn đang đợi anh ta đi làm, anh ta phải làm rõ tình hình của Viên Ngữ, anh ta phải nghĩ cách cứu Viên Ngữ tỉnh lại.
Trác Hiểu Lam làm nhiều chuyện tàn độc như vậy, tự nhiên sẽ chịu trừng phạt đáng phải chịu.
Trác Hiểu Lam nghe thấy lời của Trác Thanh, trong lòng lại cười lạnh, Trác Thanh tưởng rằng Cổ Vũ là thần sao?
Bắt mạch thì có thể biết được cô ta đã tiêm ba loại thuốc nào cho Viên Ngữ?
Ba loại thuốc cô ta tiêm cho dù làm các loại hóa nghiệm cũng không dễ kiểm tra ra được, càng huống chi, phẫu thuật tới nay đã qua mấy tiếng rồi, thuốc trong cơ thể Viên Ngữ cũng giải phóng gần hết rồi.
Bây giờ cho dù làm các loại hóa nghiệm tinh vi cũng chưa chắc có thể chắc chắn là ba loại thuốc nào, cho nên Trác Hiểu Lam bây giờ không lo lắng.
Nhưng tiếp theo giáo sư Cổ lại nói ra chính xác ba loại thuốc mà Trác Hiểu Lam đã tiêm cho Viên Ngữ.
Giọng của giáo sư Cổ không lớn, nhưng nói rất rõ ràng, giọng điệu cũng rất kiên quyết, đều không mang một chút chần chừ, có thể nhìn ra giáo sư Cổ là rất chắc chắn, không phải là đoán.
Trác Hiểu Lam hoàn toàn ngây ngốc, hai mắt cô ta lập tức trợn tròn, nhìn chằm chằm giáo sư Cổ, ánh mắt đó giống như nhìn quái vật vậy, cô ta thế nào cũng không dám tin giáo sư Cổ chỉ dựa vào bắt mạch thì biết được ba loại thuốc mà cô ta đã tiêm cho Viên Ngữ.
Điều này sao có thể chứ? Cô ta thật sự không dám tin.
Không, điều này không thể nào, điều này tuyệt đối không thể nào.
Nhưng thuốc tiêm cho Viên Ngữ là chính cô ta làm, không có qua tay của ai khác, cũng tuyệt đối không có người thứ hai biết được, ngay cả Trác Thanh cũng không biết, giáo sư Cổ chắc chắn là không thể biết.
Lúc này, Trác Hiểu Lam chỉ cảm thấy trái tim không theo không chế mà đập nhanh, tốc độ đó rất nhanh, rất nhanh, hơn nữa còn càng lúc càng nhanh, Trác Hiểu Lam cảm thấy cứ tiếp tục đập như này, tim của cô ta khả năng sẽ bạo nổ bất cứ lúc nào.
Lúc này, Trác Hiểu Lam cuối cùng cũng ý thức được cái gì gọi là người giỏi có người giỏi hơn, núi cao có núi cao hơn.Y thuật của Cổ Vũ là thật sự giỏi, những lời đồn bên ngoài kia đều là thật, chứ không phải là thổi phồng.
Trác Hiểu Lam lúc này cũng thật sự ý thức tới việc sự hãi, Cổ Vũ nếu có thể dễ dàng tra được ba loại thuốc mà cô ta tiêm cho Viên Ngữ, vậy thì Cổ Vũ liệu có cách cứu Viên Ngữ tỉnh lại hay không, nếu như Viên Ngữ tỉnh lại, chuyện của cô ta sẽ bại lộ rồi.
Không, không được, cho dù Cổ Vũ biết ba loại thuốc này, Cổ Vũ muốn cứu Viên Ngữ tỉnh lại cũng tuyệt đối không có đơn giản như vậy.
Đúng, tuyệt đối không có đơn giản như vậy, Cổ Vũ có giỏi hơn nữa, muốn cứu Viên Ngữ tỉnh lại nhanh nhất cũng phải mất mấy tháng.
Trác Hiểu Lam nói bản thân phải bình tĩnh, không được hoảng, mọi chuyện đều ở trong tầm kiểm soát của cô ta, sẽ không có chuyện, tuyệt đối sẽ không có chuyện, cô ta tuyệt đối không cho phép có chuyện bất lợi xảy ra với bản thân.
Bọn họ cứu Viên Ngữ tỉnh lại ít nhất phải mất mấy tháng, thời gian mấy tháng này, cô ta nhất định có thể sắp xếp ổn mọi chuyện.
Hơn nữa ba của Viên Ngữ còn ở trong tay cô ta, tới lúc đó cô ta vẫn có thể khống chế Viên Ngữ.
“Trác Hiểu Lam, chị thật ác, chị thật sự kẻ tâm thần bệnh hoạn.” Trác Thanh sau khi nghe thấy ba loại thuốc mà giáo sư Cổ nói ra thì cũng hoàn toàn ngơ ra rồi, anh ta nhìn sang Trác Hiểu Lam, không những trong ánh mắt tràn ngập sát ý, ngay cả trong giọng nói đều là sát ý. TruyenHD
Trác Hiểu Lam đây là một chút cơ hội cho không cho Viên Ngữ.
Bản thân Trác Thanh chính là bác sĩ, hơn nữa y thuật của anh ta cũng không tệ, anh ta đương nhiên biết sự lợi hại của ba loại thuốc mà vừa rồi giáo sư Cổ đã nói, anh ta vốn còn có chút không quá tin lời của giáo sư Cổ, bởi vì anh ta trong vô thức vẫn là cảm thấy Trác Hiểu Lam không ác tới mức độ đó.
Nhưng anh ta vừa rồi đã nhìn rõ phản ứng của Trác Hiểu Lam khi nghe thấy lời của giáo sư Cổ, lúc đó, Trác Thanh biết rõ những lời mà giáo sư Cổ nói là đúng.
Trác Hiểu Lam thật sự là ác tới mức bệnh hoạn.
“Trác Hiểu Lam, em sẽ không tha cho chị, tuyệt đối sẽ không tha cho chị.” Trác Thanh lúc này hằn học nghiến răng nghiến lợi, sát ý trong giọng nói đó nghe mà khiến người ta kinh hãi trong lòng.
Trác Hiểu Lam làm hại Viên Ngữ như vậy, thù này anh ta nhất định phải báo thay cho Viên Ngữ.
Trác Hiểu Lam lúc này là có hơi hoảng, đặc biệt là khi chạm vào ánh mắt tràn ngập sát ý đó của Trác Thanh, trong lòng Trác Hiểu Lam thật sự rất sợ hãi, nhưng khi cô ta nghe thấy lời uy hϊế͙p͙ rõ ràng đó của Trác Thanh, cô ta lại trực tiếp cười lạnh: “Đừng đem chuyện gì cũng đổ hết lên người chị, không có chứng cứ, có một số lời cuối cùng không nên nói bừa.”
Lúc này, giọng nói của Trác Hiểu Lam vẫn mang vẻ có lý chẳng sợ như vậy, thật sự là không có một chút xíu áy náy và chột dạ.
Hàn Nhã Thanh là hoàn toàn sửng sốt, lúc này, Hàn