Cơ Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Cậu ba dương ghen rôi, thảm rồi (1)


trước sau

“Thảm rồi, anh thảm rồi, anh cảm thấy mình nên ra ngoài trốn mấy tháng, nếu không đến lúc đó có chết thế nào cũng không

biết.” Bị cúp điện thoại, sắc mặt Mộ Dung Tri lập tức thay đổi, Hàn Nhã Thanh mà gài bẫy chắc chắn có thể khiến người ta sống không bằng chết, chắc chắn còn đáng sợ hơn cả đại ca.

Lúc này anh ta thật sự hơi sợ rồi.

“Anh đáng lắm, tự tạo nghiệp không thể sống.” Tống Vân vui sướng khi người gặp họa.

“Anh chỉ không quen nhìn Hàn Nghiên Nghiên kia bắt nạt Thanh Thanh, muốn để Thanh Thanh áp đảo người phụ nữ kia trên

buổi tiệc lần này.”

“Bắt nạt Thanh Thanh? Hàn Nghiên Nghiên kia cũng xứng sao? Anh cũng hơi xem trọng cô ta rồi đó.” Tống Vân cười, trong

châm chọc mang theo mấy phần lạnh lẽo.

“Có thể để Thanh Thanh của chúng ta thể hiện cũng tốt.” Mộ Dung Tri cười bí hiểm, đương nhiên anh biết Hàn Nghiên Nghiên không phải đối thủ của Thanh Thanh nhà mình, thật ra anh có mục đích khác.

“Đừng cho rằng tôi không biết anh làm gì, là anh thông báo Dương Tầm Chiêu trở về đúng không? Anh muốn kiếm chuyện hả?” Tống Vân nhìn anh ta một cái, vạch trần suy nghĩ của anh ta.

“Hì hì, hì hì, anh chỉ muốn xem thử Dương Tầm Chiêu có sốt ruột không thôi?” Mộ Dung Tri cũng không giấu diếm, anh là cố ý, cố ý thiết kế một bộ lễ phục như vậy cho Hàn Nhã Thanh mặc trên buổi tiệc, sau đó còn cố ý thông báo cho Dương Tầm Chiêu xem...

“Anh nhận được tin tức Dương Tầm Chiêu đã chạy về thành phố A rồi, xem ra hiệu quả không tệ.” Mộ Dung Tri không ngừng

tươi cười, anh rất hài lòng với biểu hiện của Dương Tâm Chiêu. Đương nhiên, theo biểu hiện của Dương Tầm Chiêu, chắc chắn tiếp theo sẽ có trò hay.

“Tốt nhất anh nên cầu nguyện Thanh Thanh không biết chuyện này, nếu không anh sẽ thê thảm cho coi.” Tống Vân nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của anh ta, không nhịn được nhắc nhở anh ta một câu, dám gài bẫy Thanh Thanh, chắc chắn anh ta muốn chết rồi.

Trong khách sạn.

Buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, còn chuẩn bị lễ phục nữa chắc chắn không kịp, Hàn Nhã Thanh chỉ có thể thay lễ phục Mộ Dung Tri

kêu người đưa tới.

Thật ra lễ phục cũng không ***, chỉ là thiết kế chỗ nào cũng vừa khít, phác họa hết dáng người quyến rũ khiến người ta

muốn phạm tội của cô ra. Thiết kế khéo léo, phác hoạ hoàn mỹ đường cong của cô, nên vểnh thì vểnh, nên cong thì cong, đặc biệt khiến thứ đẫy đà mê người của cô càng nổi bật hơn.

Bờ vai mảnh khảnh và tấm lưng trắng như tuyết, bóng loáng như ngọc, hoàn mỹ đến không tìm ra được chút tỳ vết.

Thiết kế cố tình khiến đôi chân dài không thể xoi mói của cô lộ ra ngoài một cách hoàn mỹ, thắt lưng nhỏ nhắn uyển chuyển

tựa như không xương. Người trong gương lúc này tao nhã rực rỡ, tinh tế mà không mất đi sự kín đáo, tựa như một tiên hoa không cẩn thận rơi xuống nhân gian vậy, nở rộ quyến rũ, hấp dẫn đến cực hạn, lại mang theo sự yên tĩnh và tinh khiết không thể khinh nhờn. Không thể không nói, bộ quần áo này của Mộ Dung Tri thật sự rất có tâm.

Hàn Nhã Thanh vẫn giữ khuôn mặt tàn nhang kia như trước, khuôn mặt và đôi mắt cũng xử lý khéo léo như bình thường, vẫn đeo đôi mắt kính dày quê mùa kia của cô.

Nhưng Hàn Nhã Thanh phát hiện, vì quần áo quá chói mắt, lớp nguy trang trên mắt rất dễ bị bỏ qua.

Mộ Dung Tri, anh đúng là đủ độc ác!

“Thanh Thanh, xong rồi chứ?” Giọng nói của ông cụ Hàn vang lên ở bên ngoài, ông cụ cũng không đẩy cửa đi vào, thậm chí còn không gõ cửa, hình như sợ làm phiền đến cô.

“Xong rồi ạ.” Hàn Nhã Thanh thầm thở dài, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, cô cũng không có thời gian thay cái khác.

Chỉ có thể như vậy thôi, Hàn Nhã Thanh đẩy cửa đi ra ngoài.

“Thanh Thanh?” Vào khoảnh khắc nhìn thấy Hàn Nhã Thanh đi tới, ông cụ Hàn lập tức sửng sốt, ánh mắt theo bản năng loé lên mấy cái, hình như không tin những gì mình thấy lắm.

“Thanh Thanh, lễ phục này là cháu tự đặt sao?” Dù sao ông cụ Hàn cũng là người có kinh nghiệm trong giới kinh doanh, chẳng mấy chốc đã lấy lại tinh thần, không hề che giấu sự khen ngợi: “Mắt nhìn của Thanh Thanh thật tốt, lễ phục này rất hợp với cháu.”

“Đi thôi, ông nội dẫn cháu ra sảnh lớn.” Ông cụ Hàn nở nụ cười, vẻ mặt vui mừng và kiêu ngạo, ông cụ phát hiện Thanh Thanh nhà mình rất xinh đẹp, con bé như vậy chắc chắn có thể hấp dẫn không ít
ánh nhìn.

Xem ra ông cụ không cần lo lắng nữa.

Khi ông cụ Hàn dẫn Hàn Nhã Thanh đi vào sảnh lớn, gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn cô.

Lúc này vì khoảng cách và ngọn đèn, tàn nhang trên mặt Hàn Nhã Thanh càng nhạt hơn, cũng không rõ ràng nữa.

Có một khoảnh khắc, cả sảnh lớn như trở nên yên tĩnh, rất nhiêu người đàn ông đều rung động và ngạc nhiên.

Ai cũng nói đàn ông là động vật thị giác, lời này không sai chút nào.

“Mẹ ơi, dáng người của cô cả nhà họ Hàn vậy, sao trước kia lại nhìn không ra chứ?” Lầu ba, cậu năm Tào đang chờ xem náo nhiệt ngạc nhiên đến suýt huýt sáo.

Dương Tầm Chiêu cũng nheo mắt lại, mang theo từng tầng nguy hiểm lạnh đến thấu xương.

Người phụ nữ này lại có thể mặc như thế đến tham gia tiệc?

Phải, cuối cùng Dương Tầm Chiêu cũng chạy về trước buổi tiệc, nhưng anh cũng không đi thẳng tới sảnh lớn, mà lại chọn một vị trí trên lâu nhìn tình hình trong sảnh lớn.

Anh muốn xem thử cô có thái độ gì?

Hơn nữa anh cũng muốn phát hiện một vài chuyện khác qua buổi tiệc lần này, anh sẽ xuất hiện, nhưng bây giờ vẫn không cần nôn nóng.

Nhưng lúc này thấy Hàn Nhã Thanh như thế, Dương Tầm Chiêu hơi hối hận rồi.

Đáng lẽ anh nên xuất hiện ngay từ đầu, trực tiếp dẫn cô đi, không, anh hoàn toàn sẽ không để cô có cơ hội xuất hiện trên buổi tiệc.

Cô quyến rũ như thế, trước kia anh cũng chưa từng nhìn thấy, dựa vào cái gì phải cho người khác nhìn thấy chứ?

Thấy những người đàn ông kia nhìn chằm chằm vào cô, cậu ba Dương muốn móc hết mắt của bọn họ ra.

“Không ngờ dáng người của cô cả nhà họ Hàn lại quyến rũ như thế, có khi nào là giả không? Ví dụ như thứ đẫy đà phía trước kia...”

“Tôi dám đảm bảo chắc chắn là hàng thật giá thật, không thể giả được.” Một cậu chủ đào hoa đảm bảo cho Hàn Nhã Thanh,

xem ra rất có kinh nghiệm.

“Đầu tiên không bàn tới nó là thật hay giả, mọi người xem làn da của cô ấy đi, trong veo như tuyết, bóng loáng như ngọc, sờ lên chắc chắn rất thoải mái.”

“Dáng người của cô cả nhà họ Hàn được lễ phục phác hoạ như vậy, hoàn toàn là muốn quyến rũ người ta phạm tội..."

Thật ra tiếng bàn tán của bọn họ cũng không lớn, nhưng bọn họ đúng lúc đứng dưới chỗ Dương Tâm Chiêu, cho nên, tiếng trò chuyện đều rơi hết vào tai anh.

Khoảnh khắc đó, sắc mặt Dương Tâm Chiêu càng u ám hơn.

“Anh ba, sao em lại cảm thấy có sát khí thế?” Cậu năm Tào cảm thấy bầu không khí không đúng lắm, khi nhìn vào đôi mắt của Dương Tầm Chiêu thì hít sâu một hơi, dáng vẻ này của anh ba thật quá đáng sợ.

Nhưng dù nói thế nào, bây giờ anh ba và Hàn Nhã Thanh đã kết hôn, những người đó bàn tán về cô như thế, chẳng trách anh ba sẽ tức giận.

“Hôm nay cô cả Hàn chọn lễ phục thật đẹp! Để lộ ưu điểm của cô ấy không sót lại chút gì, anh xem thử ánh mắt của những

người đàn ông kia đi, đêu không nhịn được dán hết lên người cô ấy. Nói thật ưu thế dáng người này của cô ấy đã bù lại sự thiếu sót về vẻ ngoài rồi, đặc biệt là trong ánh mắt của đàn ông. Hơn nữa ông cụ Hàn đã giao lại Hàn thị cho cô cả Hàn, bây giờ cô ấy là Tổng Giám đốc của Hàn thị, cho nên chắc chắn buổi tiệc thân thiết hôm nay sẽ rất náo nhiệt. Xem ra hôm nay cô cả Hàn muốn chọn một người chông như ý cũng không phải việc gì khó.” Phía dưới có mấy người tiếp tục bàn tán, phân tích rất hợp lý.

Những lời này đều rơi hết vào tai cậu ba Dương, sắc mặt anh hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.

Tốt, tốt lắm!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện