Chỉ trong vòng mười phút Đỗ Lan Hương cũng băng bó xong vết thương trên chân cho con sói, cô có chút mệt mỏi than thở: “Này người anh em, mày cũng bị Tống Thần Vũ nhốt ở đây sao? Anh ta đúng là tâm lạnh như đá, người vật đều không tha, tính ra lúc trước tao còn nhiều vết thương hơn mày kìa, người đàn ông này đúng là biết hành hạ người khác, không hổ là nam phụ phản diện số một trong tiểu thuyết, tao sao lại xui xẻo xuyên đến đây cơ chứ, đã thế còn làm vợ của anh ta, haix, ông trời đúng là ghen tị hồng nhan mà.”
Đỗ Lan Hương cứ than hoài không ngừng, con sói bên cạnh nghe cái hiểu cái không, nhiều lần tỏ ý ghét bỏ, khinh miệt, dứt khoát nhắm mắt lại, mặc kệ người phụ nữ luyên thuyên.
“Phải rồi, mày bị nhốt ở đây có được ăn cơm hay không? Anh ta đúng là đồ không có lương tâm, nhốt thì nhốt, hành hạ thì hành hạ, cũng phải cho người ta ăn chút cơm uống miếng nước, lẽ nào còn muốn tao chết đói trong đây? Nếu vậy tao làm quỷ đói cũng sẽ không tha cho anh ta đâu, còn mày thì sao? Làm sao lại bị thương ra nông nỗi này? Tống Thần Vũ đánh mày sao?”
Con sói không có chút phản ứng nào, chỉ hừ hừ nhẹ mấy tiếng, ánh mắt khẽ híp lại, yên tĩnh nghe cô nói nhưng thật ra trong lòng cũng nghi hoặc, người phụ nữ có vấn đề về đầu óc hay không lại đi nói chuyện với một con sói, nó có thể trả lời sao? Nực cười.
Đỗ Lan Hương cũng biết con sói không thể trả lời mình, chẳng qua cô chỉ muốn trút ra nỗi giận trong lòng thôi, lại nói trong đây cũng chỉ có con sói này cô không nói chuyện với nó còn có thể nói với ai?
Thực ra nhiều khi không cần thiết với nói chuyện với con người, động vật cũng có thể, nó sẽ không phàn nàn, sẽ không có ý kiến mà chỉ biết lắng nghe, hiểu hay không hiểu cũng chẳng quan trọng.
Cho nên Đỗ Lan Hương cứ không ngừng lải nhải: “Người ta nói một đêm vợ chồng ân nghĩa trăm năm, anh ta ăn sạch tao từ trên xuống dưới sau đó lại rũ bỏ như không có gì, đúng là đàn ông, người nào cũng giống nhau, không yêu thương thì ly hôn giải thoát sớm cho nhau, vậy mà anh ta lại không đồng ý còn muốn hành hạ tao cả đời, bây giờ thì hay rồi tao cũng sắp chết đến nơi, anh ta muốn hành hạ cũng không được nữa rồi.”
“Lại nói dù gì cũng là vợ chồng anh ta không thể tin tưởng tao một lần sao, đâu phải tao tiết lộ hợp đồng ra ngoài, còn Trương Hải Nam kia nữa, mặt mũi hắn ta tròn méo ra sao tao còn không biết sao có thể là gián điệp chứ, anh ta không điều tra rõ ràng đã ném tao vào đây rồi, thật tức chết đi được.” Càng nói Đỗ Lan Hương càng ức chế tiện tay nắm lấy nhúm lông của con sói.
Nó lập tức gầm gừ một tiếng nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy tiếp tục nói: “Tao nhớ nhà rồi, thật muốn trở về mà, ông trời sao lại đưa tao đến đây chứ, ở đây tao chẳng có ai, người thân bạn bè đều không có, đã vậy còn gặp phải một ông chồng vũ phu, anh ta có quyền lực trong tay muốn kiện cũng không thể kiện, haix, mặc dù Trịnh Lan Hương có lỗi với anh ta trước nhưng là đàn ông cũng không cần nhỏ nhen vậy chứ, anh ta cũng đâu mất mát gì, đúng là không thể hiểu được suy nghĩ của người giàu.”
Con sói thinh lặng lắng nghe những ai oán của cô, ánh mắt hơi đổi như đang ngẫm nghĩ cái gì đó.
Nói một thôi một hồi Đỗ Lan Hương cũng cảm thấy mệt mỏi cô dựa vào người con sói nhắm mắt dưỡng thần, thân hình của nó động đậy không tình nguyện.
Đỗ Lan Hương lại vuốt lông nó nói: “Ngoan nào, để tao ngủ một lát, dù gì tao cũng giúp mày băng bó vết thương đấy, cho tao dựa một lát thì có làm sao, mấy tối nay không ngủ ngon rồi, người mày rất ấm cho tao ôm một lát thôi, một lát thôi là được.”
Giọng nói của cô ngày một nhỏ dần, dường như đã chìm vào giấc ngủ.
Con sói nhìn cô tựa