Ánh mắt khao khát của Vương Duệ rơi xuống người Trình An Nhã, anh ta ném cho Trình An Nhã một ánh mắt với ý rằng cô phải giúp tôi, tốt xấu gì bọn họ cũng đã từng có một đoạn tình, An Nhã sẽ không thấy chết mà không cứu.
Khoé môi Trần Doanh Doanh nhếch lên khinh thường, trong lòng thầm mắng Vương Duệ, còn dám cầu cứu Trình An Nhã ở trước mặt cô ta, không phải là đang nhổ vào mặt mũi của cô ta sao?
Diệp Sâm lạnh lùng nhìn hai người làm trò hề, không nói lời nào, khóe môi lạnh lùng cong lên.
Thư ký của anh rốt cuộc có quan hệ với bao nhiêu người đàn ông?
Dương Trạch Khôn, Vương Duệ...
Không thể trông mặt mà bắt hình dong, quả nhiên là nói cô, anh rất muốn xem xem cô sẽ nói cái gì?
Trình An Nhã nhướng mày, khiêm tốn nói: “Tổng giám đốc, Trình An Nhã chỉ là thư ký, không thể đưa ra quyết định cho mấy vấn đề này, ngài hỏi sai người rồi.
Huống hồ vụ việc đơn giản như vậy mà tổng giám đốc còn cần phải hỏi thư ký, nếu bị truyền ra ngoài, giá cổ phiếu của MBS sẽ bị dao động, An Nhã sẽ trở thành tội nhân mất.”
Diệp Sâm nheo mắt lạnh lùng nhìn Trình An Nhã, cô gái nhỏ này, đây là đang chuyển hướng mắng anh sao, dám nói anh ngu ngốc.
"Như cô đã nói, đối với trường hợp đơn giản như vậy, với tư cách là thư ký trưởng của tôi, vậy mà cô không thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào.
Cô Trình, cô có chắc mình đủ tư cách để đảm nhiệm công việc này không?" Giọng điệu của Diệp Sâm tăng thêm vài phần lãnh đạm lạnh lùng.
Trần Doanh Doanh có thể nghe thấy sự không hài lòng trong lời nói của anh, trong lòng cô ta mừng thầm, chỉ ước rằng Diệp Sâm sẽ lập tức tống cổ Trình An Nhã ra khỏi MBS.
"Vì tổng giám đốc đã nói vậy, An Nhã chỉ có thể cả gan đưa ra một vài ý kiến, ngài có thể tham khảo." Trình An Nhã nói: "Vương Thị là một thương hiệu kinh doanh vật dụng hàng ngày lâu đời, quả thực có rất nhiều khách hàng lâu năm, hình tượng công ty luôn rất tốt, thiên về truyền thống.
Đây là lợi thế