Mục Chính Hi thật sự không thể nhận ra một tí nào sao?
Tại sao anh ta lại cứ cảm thấy bất an như vậy?
Hai năm trước bọn họ ly hôn với nhau, chính là một khởi đầu rất tốt, hiện tại cho dù như thế nào thì anh ta cũng sẽ không để Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi ở cùng với nhau!
Tuyệt đối sẽ không đâu!
Cho dù là tán gia bại sản, anh ta cũng không hề tiếc nuối!
Thấy Hạ Kỳ Lâm không nói lời nào, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh ta: "Anh cả, anh đang suy nghĩ cái gì vậy?"
Hạ Kỳ Lâm hoàng hồn, nhìn Hạ Tịch Nghiên, nhếch miệng nở một nụ cười: "Không có gì đâu, anh đang muốn mời em đi ăn cái gì đó. Thế nào, em muốn ăn cái gì, anh cả mời." Hạ Kỳ Lâm dịu dàng nói.
Nói đến đây, Hạ Tịch Nghiên cũng không khách khí nữa, cẩn thận suy nghĩ: "Em nghe nói gần đây có một nhà hàng sushi vừa mới mở, cũng không tệ, em muốn đi nếm thử."
"Được, vậy thì đi ăn sushi đi." Nói xong, Hạ Kỳ Lâm cũng không nhiều lời nữa, đứng dậy cầm lấy áo khoác muốn đi.
Hạ Tịch Nghiên cũng đứng dậy, hai người đi ra ngoài.
Đã lâu không gặp, hai người bọn họ không có cảm giác xa lạ chút nào, chỉ có loại cảm giác thân thiết không hiểu được.
Nhưng mà trên đời này có một loại duyên phận, gọi là không trùng hợp thì không thành văn.
Mục Chính Hi vừa dẫn Lăng Tiêu Tường đến chỗ này liền thấy Hạ Tịch Nghiên và Hạ Kỳ Lâm đi ra từ trong quán cà phê, bộ dạng hai người bọn họ cười cười nói nói khiến cho người ta cảm thấy rất ghen tị!
Lăng Tiêu Tường đang nói chuyện với Mục Chính Hi, lúc này cũng nhìn thấy bọn họ.
Quan trọng nhất là Lăng Tiêu Tường nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, người phụ nữ đó chính là cái gai trong tim của anh!
"Đây không phải là người phụ nữ đó sao?" Nói xong, ánh mắt của Lăng Tiêu Tường nhìn về phía người ở bên cạnh của Hạ Tịch Nghiên: "Người đó chính là Hạ Kỳ Lâm, tổng giám đốc của tập đoàn Hạ thị, sao bọn họ lại ở cùng nhau vậy chứ? Chẳng lẽ bọn họ là mối quan hệ trai gái?" Lăng Tiêu Tường cố ý nói như vậy, cũng là cố