Còn Chưa Đủ

Chương 21


trước sau

Từ tổng đỡ trán có chút bất đắc dĩ nhìn con heo đang thẳng mắt nhìn nàng.
Bởi vì vũ hội mặt nạ, Từ tổng cũng theo phong tục mà hỏi: "Bát Giới?"
Một câu Bát Giới này gọi Phong Hỏa Hỏa 囧, nàng vội vã phất phất tay, dùng tay áo ngăn trở khuôn mặt: "Một tiểu yêu tinh như ngươi cũng dám đến đùa giỡn bản thiên bồng nguyên soái, mau đi đi, đừng chậm trễ lão trư ăn dưa."
Từ tổng nở nụ cười, cười liên tục, Phong Hỏa Hỏa tựa hồ chính là có ma lực như vậy, mỗi lần đều khiến nàng thoải mái cười to.
Người xung quanh thấy Phong Hỏa Hỏa cũng bật cười, Phong Hỏa Hỏa đang co quắp, cảm thấy có phải bản thân có chút mạo phạm mỹ nhân rồi hay không? Từ Tổng vươn ngọc thủ thon dài, nàng mỉm cười nhìn Phong Hỏa Hỏa: "Không biết có vinh hạnh cùng nguyên soái nhảy một bài hay không?"
Phong Hỏa Hỏa nhìn Từ tổng, thần không biết quỷ không hay kéo cái mũi heo ra, nàng khái một tiếng làm ra vẻ: "Hôm nay Hằng Nga không ở nhà, ta tạm thời nhảy một bài với tiểu yêu tinh ngươi vậy."
Kết quả là.....
Yêu ma quỷ quái trong sàn nhảy, cộng thêm một con heo cùng mỹ nữ khiêu vũ.
Từ tổng nhìn Phong Hỏa Hỏa còn đang cười: "Cô nói đầu cô sao lại không giống người thường? Có cô gái nào hóa trang bản thân xấu thành như vậy?"
Phong Hỏa Hỏa đỡ mặt nạ đầu heo một chút: "Đây còn không phải bị đại thư ký hãm hại sao? Nàng khi dễ người ta."
Từ tổng nở nụ cười, cánh tay ôm thắt lưng Phong Hỏa Hỏa chặt thêm một chút, Phong Hỏa Hỏa có chút khẩn trương, nàng nhìn chiếc cằm tinh xảo của Từ tổng: "Từ tổng, cô nói hai ta có giống hoàng tử và cô bé lọ lem không?"
Từ tổng nở nụ cười, đưa tay nhéo nhéo lỗ mũi heo của Phong Hỏa Hỏa: "Cô bé lọ lem?"
"Thích." Có lẽ là do âm nhạc, Phong Hỏa Hỏa thả lỏng rất nhiều, nàng trêu chọc: "Nói như thế nào tôi cũng đánh bậy đánh bạ cứu cô một mạng, làm cô bé lọ lem không được sao?"
"Nga?" Từ tổng nở nụ cười, ánh đèn chiếu vào mặt nàng, cộng thêm nhãn ảnh bạch sắc lấp lánh bên mặt phải, cả người thoạt nhìn vô cùng quyến rũ: "Vậy cô bé lọ lem muốn cái gì?"
Phong Hỏa Hỏa bị giọng nói của Từ tổng làm ngứa ngáy, nàng cười nói: "Hắc hắc, cô bé lọ lem dĩ nhiên là muốn được nụ hôn của hoàng tử." Nói xong, nàng vểnh cái miệng heo, nàng đã biết Từ tổng không thể hạ miệng.
Từ tổng chăm chú nhìn nàng nhìn một lúc, nâng tay nhéo cằm nàng.
Phong Hỏa Hỏa: "...."
Ánh mắt giao nhau, Phong Hỏa Hỏa tim đập như sấm, nàng nháy mắt nhìn Từ tổng nâng cằm nàng cúi đầu hôn lên môi nàng.
Nụ hôn này, tựa hồ có hiệu ứng gây tê, tuy rằng cách đạo cụ mũi heo, nhưng dược hiệu cũng kéo dài.
Đến cuối cùng, Phong Hỏa Hỏa cũng không biết bản thân làm sao nhảy xong một điệu.
Mà Từ tổng sau khi hôn xong tựa hồ cũng trầm mặc.... Một khúc hoàn tất, nàng thật sâu nhìn Phong Hỏa Hỏa, vô thanh vô tức mà rút lui.
Phong Hỏa Hỏa chậm rãi tiến đến trong góc phòng ngồi xuống, nàng tháo mặt nạ xuống, ngón tay ngơ ngác vuốt ve miệng heo.
"Để làm chi? Thế nào lại ngây người?" Đại thư ký dán đến, nàng hiện tại là hận chết cái bụng của mình, hoàn cảnh tốt đẹp như vậy nàng cư nhiên còn phải thành thật ngồi đây. Phong Hỏa Hỏa chăm chú nhìn mặt nạ ngẩn người, hoàn toàn phớt lờ lời của đại thư ký.
"Hỏa Hỏa, choáng váng?" Đại thư ký phất phất tay với Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa ngẩng đầu nhìn đại thư ký: "Tỷ, chị sẽ hôn một con heo sao?"
"Có ý gì?" Đại thư ký nở nụ cười: "Người nào không có mắt mà hôn em rồi? Ách...." Tựa hồ nghĩ đến cái gì, đại thư ký thoáng chốc cắn phải đầu lưỡi, nàng vội vã cầm lấy ly nước bên cạnh uống ừng ực.
Ban đêm, Phong Hỏa Hỏa chơi cũng không tận hứng, không chỉ có như vậy, nàng còn mất ngủ.
Từ tổng trở về thì đã khuya, nàng nhẹ nhàng vào phòng tẩy trang tắm rửa rồi đi ngủ, trong bóng tối, nàng chăm chú nhìn cái ót của Phong Hỏa Hỏa yếu ớt thở dài. Phong Hỏa Hỏa nhéo chăn, trong lòng khó chịu như có kiến bò.
* * * * * * *
Du lịch tất niên hoàn tất, không biết là nguyên nhân gì, Từ tổng cũng không đi xe du lịch nữa mà trực tiếp ngồi trên xe của Hoa tổng.
Phong Hỏa Hỏa ngồi xe du lịch đôi mắt chăm chú nhìn ngoài cửa sổ, tựa hồ là có trực giác, trước khi Từ tổng lên xe cũng nhìn vào xe du lịch một cái, sau khi nàng nhìn đến Phong Hỏa Hỏa thì liền xoay mặt đi, tâm lý Phong Hỏa Hỏa có chút khổ sở, nàng cắn môi, cúi thấp đầu.
Một nụ hôn của heo hù dọa Từ tổng chạy mất..... Lần sau nói cái gì nàng cũng muốn làm một người phong lưu lỗi lạc.... Chỉ là còn có lần sau sao?
Phong Hỏa Hỏa thường ngày thoạt nhìn mơ mơ màng màng, nhưng có rất nhiều chuyện trong lòng nàng biết rõ ràng. Chuyến du lịch ngắn ngủi lần này xảy ra rất nhiều chuyện, tựa hồ tất cả đều có biến hóa.
Chuyển ngoặt cũng không chỉ giới hạn như vậy, sau khi trở lại công ty, Phong Hỏa Hỏa còn chưa kịp thở thì đã nhận được thông báo của đại thư ký.
Đại thư ký có chút khẩn trương cùng khổ sở nhìn Phong Hỏa Hỏa: "Hỏa Hỏa, em cùng Từ tổng rốt cuộc làm sao vậy a?"
"Làm sao vậy?" Phong Hỏa Hỏa nháy mắt nhìn đại thư ký, trong lòng dâng lên một cổ dự cảm bất tường. Đại thư ký thở dài, quen tính dùng tay vuốt bụng: "Chị cũng sắp sinh rồi, sao Từ tổng lại cho em quay về bộ phận cũ?"
Phong Hỏa Hỏa: "....."
Đến cuối cùng, Phong Hỏa Hỏa tựa hồ nghe không được đại thư ký nói cái gì nữa, đại thư ký nói một lúc nhìn thấy Phong Hỏa Hỏa khổ sở liền nhịn không được mà an ủi: "Được rồi, Hỏa Hỏa, điều động nhân sự trong công ty là việc rất bình thường, em cũng đừng để trong lòng... Thật ra không theo lão bản cũng tốt, người trong giang hồ thân bất do kỷ, thanh nhàn tốt hơn, thích hợp tính cách của em, em đừng trách Từ tổng."
Phong Hỏa Hỏa miễn cưỡng mỉm cười: "Tỷ, em không trách nàng, trước đó là em tự mình muốn điều chỉnh."
Đại thư ký căn bản không tin, nàng nhìn Phong Hỏa Hỏa cũng sắp khóc, làm sao có thể là tự nàng ấy muốn đi đây?
Buổi chiều nhìn Phong Hỏa Hỏa nhàn nhạt thu dọn đồ vật, lại nhàn nhạt cáo biệt nàng, đại thư ký nhịn không được nữa, nàng gõ cửa phòng Từ tổng.
"Vào đi."
Giọng nói thanh lãnh của Từ tổng truyền ra, đại thư ký đẩy cửa bước vào, nhìn khuôn mặt Từ tổng mới mấy ngày không gặp mà đã gầy đi, nàng có chút khẩn trương.
"Làm sao vậy?"
Từ tổng buông văn kiện trong tay, đại thư ký mím môi nói: "Từ tổng, Hỏa Hỏa đi rồi."
"Ân." Từ tổng không có biểu hiện gì, lại cầm lấy văn kiện cúi đầu xem xét.
Đại thư ký tiếp tục nói: "... Tôi thấy nàng có chút khổ sở, lúc đi cái gì cũng chưa từng nói."
Từ tổng đầu cũng không nâng: "Ân."
"Hoa tổng từ tổng bộ điều Carrie đến, tiểu cô nương nháy mắt đã

lớn như vậy." Carrie là muội muội của Hoa Thượng, đem nàng đặt ở Từ tổng mục đích cũng rất rõ ràng, mau chóng quen thuộc công ty hảo hảo giúp Từ tổng phân ưu giúp tổng bộ gánh vác.
Từ tổng: "Ân."
Đại thư ký nhìn Từ tổng như vậy liền thở dài: "Từ tổng, có một số lời tôi biết tôi không nên nói, nhưng Hỏa Hỏa nàng —"
Từ tổng ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn nàng: "Vậy đừng nói là được."
Đại thư ký nhìn Từ tổng như vậy biết nàng đã quyết tâm, nàng lẳng lặng lui ra ngoài, trước khi đóng cửa nàng nhìn dáng vẻ nhíu mày của Từ tổng mà bất đắc dĩ thở dài, hà tất, có vài thứ là không khống chế được, trái lại hại người hại mình, tính tình của Hỏa Hỏa nhìn như mềm mại kì thực kiên cường hơn bất cứ ai, người như vậy nếu như thực sự bị tổn thương còn muốn dỗ dành trở về thì không phải chuyện đơn giản.
Nhìn đại thư ký đóng cửa lại, Từ tổng buông văn kiện trong tay, nàng xuất thần chăm chú nhìn cửa một lúc, nàng đứng dậy, cầm cái ly đi đến phòng trà nước.
Trên đường đến phòng trà nước sẽ đi ngang bộ phận của Hỏa Hỏa Từ tổng làm như vô ý nhìn vào trong, nàng nhìn thấy Phong Hỏa Hỏa đang ăn hạt dưa trò chuyện gì đó cùng Tôn tỷ, tất cả tựa hồ đều là dáng vẻ vốn có, chỉ là chốc lát Phong Hỏa Hỏa ngẩng đầu phát hiện Từ tổng, nàng lẳng lặng đối diện cùng Từ tổng chốc lát, sau đó mặt không biểu tình mà xoay mặt đi
Tất cả, tựa hồ đều trở lại khởi điểm.
Mắt thấy Từ tổng sắp rời khỏi, Phong Hỏa Hỏa cắn môi trong lòng đau đớn giống như bị dao cắt. Nàng rốt cục đã biết vì sao có một số người đàm luyến ái nguyện ý oanh oanh liệt liệt, lúc ngọt ngào thì không có gì, nhưng một khi mâu thuẫn thì cả người sẽ bất ổn, Phong Hỏa Hỏa hối tiếc cùng tự ái mà nghĩ, nàng xem là cái gì đây? Lại dựa vào cái gì yêu cầu Từ tổng?
Cũng là trùng hợp, càng không muốn đụng đến một người thì lại càng có thể nhìn thấy....
Phong Hỏa Hỏa vẫn giống như bình thường muốn đi căn tin ăn cơm, nhưng lại thình lình thấy một nữ nhân tướng mạo văn tĩnh ăn mặc tịnh lệ da trắng nõn đang cười nói gì đó với Từ tổng, Từ tổng cũng mỉm cười vỗ vỗ vai nàng, hai người thoạt nhìn rất thân mật quen thuộc.
Phong Hỏa Hỏa ngơ ngác nhìn, nàng biết người này chính là thư ký mới Carrie mà đại thư ký đã nói, thật đúng là chỉ thấy người mới cười không thấy người cũ khóc.
Từ tổng quay đầu thấy được Phong Hỏa Hỏa, nàng ngẩn ra, thấy được đau đớn trong mắt Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa hoãn thần chậm rãi gục đầu xuống, nàng cũng không có tránh né, mà chỉ đi tới bên cạnh thang máy, giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh mà chào hỏi: "Từ tổng."
Từ tổng gật đầu, không nói chuyện, vào thang máy, ấn tầng trệt, Phong Hỏa Hỏa nghe Carrie cười nói cùng Từ tổng, hai người tựa hồ đã quen thuộc từ trước, Từ tổng có chút không yên lòng, thỉnh thoảng nhìn Phong Hỏa Hỏa một cái, Phong Hỏa Hỏa vẫn cúi đầu đem bản thân giả làm khối băng.
Ra thang máy, Phong Hỏa Hỏa đi ra ngoài, Từ tổng nhịn không được gọi nàng một tiếng: "Hỏa Hỏa."
Phong Hỏa Hỏa giống như không hề nghe thấy trực tiếp đi ra ngoài, lòng tự trọng không cho phép nàng quay đầu lại, thẳng đến một khắc cửa thang máy đóng lại, nàng mới hít sâu một hơi, cắn môi.
* * * * * *
Phong Hỏa Hỏa cảm thấy bản thân thất tình rồi, nhưng đoạn tình cảm này còn không có bắt đầu thì đã kết thúc.
Nàng hối hận bản thân không nghe lời tiểu di mẹ.
Người trong nhà hiển nhiên cũng phát hiện dị thường của nàng, Dương Tiểu Thảo bình thường thoạt nhìn bướng bỉnh nhưng đến thời khắc mấu chốt nàng vẫn rất yêu thương Hỏa Hỏa. Mỗi ngày nàng cùng Phong tổng nhắc tới chuyện của Hỏa Hỏa, suy nghĩ rất nhiều biện pháp nhưng đều bị Phong Uyển Nhu pass rơi, nàng nhìn khuôn mặt Phong Hỏa Hỏa dần dần gầy gò, mặc kệ nhiều như vậy, tiền trảm hậu tấu thôi.
Vì vậy, một tuần sau, Hỏa Hỏa đang chuẩn bị đi ăn cơm trưa được tiểu di mẹ ngăn cản, nàng khiếp sợ nhìn Dương Tiểu Thảo cùng với mỹ nữ trẻ tuổi xinh đẹp bên cạnh: "Tiểu di mẹ.... Người đến làm.... Làm gì?"
Dương Tiểu Thảo nhìn nàng, mỉm cười với mỹ nữ bên cạnh: "Con xem, đây là cháu gái của ta, xinh đẹp đi, tế da nộn thịt, đặc biệt có phong phạm thanh lãnh, giống như tiểu di của nàng."
Cô gái kia ngại ngùng rụt rè mỉm cười, cúi đầu, Phong Hỏa Hỏa vừa nhìn như vậy liền quẫn bách. Tiểu di có phong phạm thanh lãnh? Nàng ấy thực sự tưởng mọi người mù rồi sao?
Tiểu di mẹ muốn làm gì?! Xem mắt còn đưa người đến công ty?!
Hôm nay là thứ hai, đúng là ngày lãnh đạo họp hành, lại đúng giờ ăn, Phong Hỏa Hỏa vô cùng khẩn trương, nàng nhìn dòng người bước ra từ phòng họp, vội vã nói: "Con đi ra ngoài ăn."
Dương Tiểu Thảo mặc kệ, nàng bỏ qua cánh tay của Phong Hỏa Hỏa, nói: "Vậy thì không được rồi, tháng này ta ăn nhiều kem, tiểu di con tịch thu tiền tiêu vặt của ta, ta cùng Tình Nhi ăn một chút gì đó là được rồi, Hỏa Hỏa đây là Tình Nhi, đẹp đi, ôn nhu đi, bạch bạch nộn nộn, đặc biệt có mị lực, giống như ta."
Tình Nhi? Phong Hỏa Hỏa trợn tròn đôi mắt, lẽ nào tiểu di mẹ còn chuẩn bị một vị cách cách ?
Cô gái được gọi Tình Nhi vô cùng xấu hổ, nàng nhìn Phong Hỏa Hỏa một cái, vươn tay: "Xin chào, tôi là Dương Tình Nhi, vẫn luôn nghe tiểu di nhắc đến cô."
WTF?!
Phong Hỏa Hỏa lung lay trong gió, đây còn là có quan hệ họ hàng?! Tiểu di mẹ quả thực hồ đồ, nếu như tiểu di biết sẽ không lột da nàng ấy sao!
"Ai u, Từ tổng!" Dương Tiểu Thảo Vốn dĩ nhìn hai người cười híp mắt như là phát hiện tân đại lục, nàng mạnh xoay người phất tay, Từ tổng đang cầm tập văn kiện bước ra nhìn thấy Dương Tiểu Thảo liền sửng sốt một chút, ánh mắt lập tức rơi vào Phong Hỏa Hỏa — cùng với Dương Tình Nhi bên cạnh nàng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện