Còn Chưa Đủ

Chương 36


trước sau

Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đối với việc sắp sửa nghe được, Phong Hỏa Hỏa vẫn khẩn trương thân thể khẽ run.
Phong Uyển Nhu ánh mắt bình tĩnh nhìn Phong Hỏa Hỏa: "Hỏa Hỏa, con tốt nghiệp cũng có vài năm rồi, hẳn là dần dần hiểu được xã hội này, vô luận là công việc hay là quan trường, đều có bất đắc dĩ cùng cạnh tranh của nó."
Phong Hỏa Hỏa hít một hơi: "Con biết."
Dương Tiểu Thảo nắm chặt cánh tay Phong Uyển Nhu, Phong Uyển Nhu vẫn bình tĩnh nhìn vào mắt Phong Hỏa Hỏa: "Năm đó, ở quân khu 56, tỷ phu cùng ba của Từ tổng là hai trương tham mưu trẻ tuổi nhất. Trẻ tuổi khí thịnh hai người dĩ nhiên sẽ có cạnh tranh, mặt ngoài chính là có thể nhìn thấy, ở sau lưng lại không nhìn thấy, đây cũng chính là cái gọi là âm mưu cùng dương mưu."
Dương Tiểu Thảo nhìn Phong Hỏa Hỏa, nhìn nàng sắc mặt đột biến, trong lòng rầu rĩ.
Phong Uyển Nhu vẫn tiếp tục: "Hỏa Hỏa, con phải hiểu được, người đến chức vị nhất định, vô luận là tiến hay lui, cũng không là việc của một người, người chống đỡ phía sau sẽ đẩy con tiến về phía trước, cho dù là thủ đoạn con không tán thành, cho dù quá mức tàn nhẫn, nhưng khi đó, con đã là thân bất do kỷ."
Giọng nói của Phong Hỏa Hỏa bắt đầu run rẩy: "Tiểu di.... Người đừng nói cho con biết...ba của Từ tổng qua đời liên quan đến ba con..."
Phong Uyển Nhu nhìn Phong Hỏa Hỏa trong mắt hiện lên một tia không đành lòng, nhưng nàng biết việc này đã đến bước này, hiện tại giấu diếm đối với Phong Hỏa Hỏa mà nói mới càng tàn nhẫn.
"Đúng vậy."
Nhẹ nhàng hai chữ, lại giống như một tảng đá cực đại ném vào lòng Phong Hỏa Hỏa, nhấc lên vô số gợn sóng. Trong đầu nàng tràn đầy đều là đau đớn của Từ tổng khi nhắc đến chuyện Từ tổng qua đời.... Sau đó ăn nhờ ở đậu, trằn trọc ẩn nhẫn, thế cho nên đến bây giờ khuyết thiếu cảm giác an toàn, thì ra tất cả đều là ba nàng tự tay tạo thành.
Phong Hỏa Hỏa cảm giác thân thể mình phiêu hốt, nàng ngơ ngác nhìn Phong Uyển Nhu cùng Dương Tiểu Thảo, nàng nhìn Dương Tiểu Thảo tựa hồ đang nói gì đó với nàng, nhưng lỗ tai lại giống như là cái gì đều không nghe thấy.
Dương Tiểu Thảo bị Phong Hỏa Hỏa dọa sợ đến giọng nói đều thay đổi, nàng vội vã đi đỡ nàng: "Hỏa Hỏa, con làm sao vậy?"
Phong Hỏa Hỏa sắc mặt tái nhợt, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi lạnh.
"Chị nói cho nàng biết làm gì?" Dương Tiểu Thảo đau lòng vô cùng, Phong Uyển Nhu lau mồ hôi trên đầu Phong Hỏa Hỏa, không phản bác, nội tâm mới trọng trọng thở dài.
Nói cho nàng biết? Lúc này, với tính cách của Hỏa Hỏa, ai còn có thể giấu diếm được? Hơn nữa nàng cùng Từ tổng là muốn qua cả đời, sợ là chỉ có Dương Tiểu Thảo mới đơn thuần cho rằng sau khi Từ tổng trả cái giá lớn như vậy mới đổi lấy tất cả của hôm nay sẽ không điều tra nguyên nhân cái chết của ba nàng năm đó, thực sự sẽ nghĩ là một tai nạn giao thông đơn giản như vậy?
Phong Hỏa Hỏa đến cuối cùng cũng không biết thế nào quay về nhà, nàng ngã lên giường lớn mềm như bọt biển, làm như đang ngủ, nhưng đôi mắt lại không ngừng rơi lệ. Giờ khắc này, nàng nghĩ đều là Từ tổng, bất hạnh của nàng, thống khổ của nàng, thì ra tất cả căn nguyên đều là người cha chảy cùng dòng máu với nàng tạo thành.
Ở thời khắc Phong Uyển Nhu đưa Hỏa Hỏa về Phong ba đã biết xảy ra chuyện gì, hắn vẫn hút thuốc, trong một đêm tựa hồ già mười tuổi.
Phong Hỏa Hỏa cứ như vậy nằm ở trên giường tròn một ngày một đêm, Phong mẹ vừa nóng lòng vừa đau lòng, lại không biết xảy ra chuyện gì, dù sao cũng là vợ chồng trải qua hơn nửa đời người, nàng vừa nhìn dáng vẻ của Phong ba đã biết việc này không thoát được quan hệ với hắn, chờ Phong ba bất đắc dĩ đem tất cả đều nói cho Phong mẹ biết, Phong mẹ lại dị thường trầm mặc.
"Bà trách tôi đi." Phong ba cúi đầu, Phong mẹ nhìn hắn, ngữ khí nhàn nhạt: "Tôi không trách ông, tôi và ông là vợ chồng, chuyện gì đều phải cùng nhau gánh chịu, tôi chỉ cảm thấy có lỗi với con."
Bao nhiều lời Phong ba cũng không động dung, nhưng một câu nói của Phong mẹ khiến người luôn luôn kiên nghị như hắn chảy xuống nhiệt lệ.
Ngày thứ hai lúc Phong Hỏa Hỏa tỉnh lại, trong điện thoại di động đều là cuộc gọi nhỡ của Từ tổng.
Nhìn màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy, Phong Hỏa Hỏa mê man trượt nút nghe.
"Phong Hỏa Hỏa!" Từ tổng vừa vội vừa tức giọng nói từ bên kia truyền tới, giọng nói băng lãnh lại quen thuộc khiến Phong Hỏa Hỏa nhịn không được cắn môi.
"Vì sao không tiếp điện thoại của tôi?" Từ tổng cho rằng Phong Hỏa Hỏa xảy ra chuyện gì, nàng lại không dám đường đột tìm đến trong nhà, bạn bè bên kia trên cơ bản đều hỏi một lần, hiện tại xe của nàng đã dừng ở dưới lầu nhà Hỏa Hỏa.
Phong Hỏa Hỏa thật sâu hít một hơi, nàng nỗ lực khống chế được giọng nói của bản thân: "Thân ái." Một câu thân ái mang đến bao nhiêu ngọt ngào, càng là như vậy, nội tâm Phong Hỏa Hỏa lại càng là bị tự trách áy náy bao phủ. Nàng đã nói qua muốn cho Từ tổng căn nguyên vui vẻ, lại không nghĩ đến gia đình của nàng sẽ là căn nguyên bất hạnh của Từ tổng.
Từ tổng nghe giọng nói của Phong Hỏa Hỏa, nhíu mày: "Em làm sao vậy? Sinh bệnh rồi?"
"Không có." Phong Hỏa Hỏa hữu khí vô lực nói, nàng bây giờ còn không điều chỉnh tốt tâm tình, không biết nên đối mặt Từ tổng thế nào.
"Không có?" Từ tổng gật đầu, nàng tựa vào thân xe nhìn cửa sổ nhà Hỏa Hỏa: "Tốt lắm, em hiện tại xuống lầu, tôi ở dưới lầu chờ em."
Phong Hỏa Hỏa kinh ngạc ngắt điện thoại, nàng theo cửa sổ nhìn xuống, không ngoài dự liệu thấy được xe của Từ tổng, nàng vội vã ngồi xổm trên mặt đất, dùng sức lau nước mắt trên mặt.
Mà Từ tổng đợi ở dưới lầu từ lâu đã phát hiện không ổn, nàng cắn môi, không nháy mắt nhìn phương hướng Phong Hỏa Hỏa né tránh.
Phong Hỏa Hỏa vô cùng hiểu rõ tính tình của Từ tổng, biết hôm nay nhất định là trốn không được, nàng vội vã lau khuôn mặt, khoác áo khoác muốn đi ra ngoài, kết quả vừa đến phòng khách đã thấy ba mẹ nàng.
Phong ba Phong mẹ

thấy Phong Hỏa Hỏa đi ra thoáng chốc đứng lên, Phong mẹ là vẻ mặt lo nghĩ cùng đau lòng, Phong ba lại ánh mắt tránh né, không dám nhìn thẳng Phong Hỏa Hỏa.
Phong Hỏa Hỏa nhìn thoáng qua ba nàng, lại đem ánh mắt rơi vào trên người Phong mẹ: "Mẹ, con xuống dưới xem."
"Là Từ tổng đến sao?" Phong mẹ đuổi theo hỏi, Phong Hỏa Hỏa quay đầu kinh ngạc nhìn nàng, gật đầu: "Đúng vậy."
Nói xong, nàng cũng không quay đầu mà đóng cửa lại.
Một khắc lúc đóng cửa lại, nàng tựa trên vách tường băng lãnh, trọng trọng thở phì phò.
Đã từng có thể gặp Từ tổng là cỡ nào hài lòng cùng vui sướng, mà hôm nay lại trở nên khó khăn như vậy.
Bước chân trở nên trầm trọng, chờ Phong Hỏa Hỏa đi đến trước mặt Từ tổng giống như qua một thế kỷ, Từ tổng vốn là đầy mình oán giận, nhưng một khắc nhìn thấy nàng sắc mặt tái nhợt đều hóa thành yêu thương.
"Rốt cuộc làm sao vậy?" Từ tổng chăm chú nhìn khuôn mặt Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa ngẩng đầu nhìn nàng suy yếu cười: "Không có việc gì, chính là ngủ nhiều."
Từ tổng mồ hôi trên trán nàng liền đưa tay đi lau, nhưng Phong Hỏa Hỏa lại thoáng chốc né tránh.
Từ tổng kinh ngạc nhìn Phong Hỏa Hỏa, tay vẫn dừng lại giữa không trung, Phong Hỏa Hỏa có chút xấu hổ mỉm cười: "Ba mẹ ở trên lầu."
Từ tổng trầm trọng nhìn Phong Hỏa Hỏa một cái, gật đầu: "Được, chúng ta đổi nơi khác nói chuyện."
Rất nhanh, Phong Hỏa Hỏa ngồi trên xe của Từ tổng, vừa lên xe, ngửi vị đạo quen thuộc, nhìn con búp bê mao nhung được nàng treo lên, đôi mắt Phong Hỏa Hỏa bắt đầu ẩm ướt. Nàng cùng Từ tổng tuy rằng vừa mới bắt đầu không bao lâu, nhưng đã có nhiều hồi ức như vậy, nếu như cứ như vậy kết thúc, nàng làm sao đành lòng? Mà nếu quả thật còn tiếp tục, ngày nào đó Từ tổng biết chân tướng, sẽ là một kết cục tan nát cõi lòng cỡ nào? Phong Hỏa Hỏa không dám tưởng tượng, mà ngay cả hô hấp cũng theo đó mà đau đớn, nàng tình nguyện Từ tổng hận nàng rời bỏ nàng ấy, cũng không muốn nàng ấy quấn quýt đau xót một lần.
Đến quán cà phê hai người thường đi, Từ tổng gọi thức uống Phong Hỏa Hỏa thích nhất , bản thân cũng gọi một tách cà phê, nàng ngồi đối diện Phong Hỏa Hỏa, đánh giá Phong Hỏa Hỏa.
Ánh mắt của Phong Hỏa Hỏa thủy chung không dám nhìn Từ tổng, đến cuối cùng chịu không nổi áp lực cực lớn, nàng ngẩng đầu nhìn, Từ tổng nhếch miệng cười.
"Hỏa Hỏa, em rốt cuộc làm sao vậy?" Từ tổng có chút đau đầu nhìn Phong Hỏa Hỏa, nàng nóng lòng thượng hoả tìm Phong Hỏa Hỏa lâu như vậy, kết quả lại đụng phải một cái đinh mềm mại không ăn cứng không ăn.
Tay của Phong Hỏa Hỏa chậm rãi vuốt ve ly đồ uống, nàng nhẹ giọng nói: "Ba em khó có được dịp trở về, hôm qua gia đình đoàn tụ, em uống nhiều một chút."
"Là vậy sao?" Từ tổng thở phào nhẹ nhõm, thân thể cũng thả lỏng tựa ở lưng ghế, phần khẩn trương này của nàng lại càng khiến Phong Hỏa Hỏa đua lòng.
Phong Hỏa Hỏa gật đầu: "Ân, sau khi uống say.... Em nghĩ thật nhiều việc, về gia đình, về chúng ta...."
"Em còn có thể nghĩ rất nhiều việc?" Từ tổng nhìn Phong Hỏa Hỏa nở nụ cười, nàng sờ sờ khuôn mặt không có ánh sáng của Phong Hỏa Hỏa: "Đây là nhịn bao lâu? Em cùng người nhà ăn cơm cũng nên trả lời điện thoại của tôi, quên ước pháp tam chương rồi?" Phong Hỏa Hỏa lúc này không trốn tránh mà là có chút tham lam theo tay của Từ tổng không muốn xa rời mà cọ cọ, Từ tổng thấy được, mỉm cười.
"Trước ăn một chút gì đi." Từ tổng phất tay gọi phục vụ đến, tuy rằng bình thường nàng thoạt nhìn lạnh như băng bất cận nhân tình, nhưng cùng với theo Phong Hỏa Hỏa nàng tuyệt đối là một người yêu tiêu chuẩn, giống như hiện tại, nàng có thể rõ ràng gọi ra món Phong Hỏa Hỏa yêu thích, thậm chí ngay cả không bỏ rau thơm chi tiết nhỏ này đều có thể nhớ kỹ.
Phong Hỏa Hỏa không nháy mắt nhìn Từ tổng, trong mắt tụ lệ quang.
Từ tổng gọi món ăn xong liền thấy Phong Hỏa Hỏa dáng vẻ nước mắt lưng tròng, nàng mím môi, không thể phát hiện khẽ nhíu mày.
"Hỏa Hỏa."
Giọng nói vô cùng bình tĩnh lại lộ ra một tia bất an, đôi mắt Từ tổng bình tĩnh nhìn Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa nhìn nàng.
"Em có chuyện muốn nói với tôi sao?" Từ tổng vẫn cho rằng giác quan thứ sáu của mình rất mạnh, thậm chí rất nhiều lần linh nghiệm trên người Phong Hỏa Hỏa, tỷ như nàng chuẩn bị tiểu lễ vật tiểu lãng mạn, nhưng lúc này đây, giác quan thứ sáu lại mang theo một loại cảm giác áp lực không thể kháng cự.
Phong Hỏa Hỏa nhìn đôi mắt Từ tổng, gật đầu: "Đêm qua, em nghĩ rất nhiều chuyện... Bao gồm chuyện của chúng ta." Nàng lời này nói rất gian nan, gần như là phun ra từng chữ, đến cuối cùng, nàng căn bản không dám nhìn ánh mắt của Từ tổng, đôi mắt thẳng thắn chăm chú nhìn góc bàn.
"Em nghĩ đến cái gì?" Từ tổng không thể ức chế ngữ khí trở nên băng lãnh, hai tay khoanh trước ngực dựa vào lưng ghế, cả người lộ ra một cổ cảm giác lạnh lùng xa cách.
Phong Hỏa Hỏa thấy nàng như vậy trong lòng bắt đầu không thể ức chế đau nhức, một người như vậy, nàng còn không hoàn toàn sở hữu, sẽ mất đi sao? Sau này nụ cười ấm áp đó, sủng nịch nhỏ bé rồi lại không chỗ nào không có có phải sẽ không thuộc về nàng nữa hay không?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện