Còn Chưa Đủ

Chương 39


trước sau

Tiêu Mạc Ngôn chậm rãi, chậm rãi chậm rãi quay đầu lại.... Vốn dĩ vẻ mặt yêu cơ quyến rũ cũng không thấy nữa, biến thành một bức biểu tình kinh tủng trộm bò nhà hàng xóm bị hàng xóm bắt quả tang, Phong Hỏa Hỏa buồn cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn, thì ra người này cũng có một mặt như vậy?
Chậm rãi lấm la lấm lét nhìn nửa ngày, Tiêu tổng cũng không gặp thân ảnh của phu nhân, nàng nhìn Hỏa Hỏa, thấy Hỏa Hỏa nhịn cười nhịn đến khổ cực, Tiêu tổng trong nháy mắt đã biết xảy ra chuyện gì, nàng nhe răng nhếch miệng nhìn Phong Hỏa Hỏa: "Em gạt tôi?"
Phong Hỏa Hỏa nhún vai: "Không làm việc đuối lý không sợ ma gõ cửa, Tiêu tổng, chị chột dạ cái gì?"
Tiêu tổng không cam chịu, tức giận hỏi: "Sao em biết phu nhân tôi là một thân đồ trắng?"
Phong Hỏa Hỏa nhìn Tiêu tổng như nhìn kẻ ngốc: "Trong phòng khách nhà chị, còn có ảnh chụp trên tường sát vách không phải đều là ảnh của nàng sao?"
Tiêu tổng: "...."
Nàng cư nhiên bị đùa giỡn, còn là bị một tiểu cô nương miệng còn hôi sữa đùa giỡn!
Phong Hỏa Hỏa nhìn sắc mặt Tiêu tổng thay đổi liên tục, cười nói: "Tiêu tổng, tôi là đang nhắc nhở chị chuyện sắp phát sinh, vừa rồi Mỹ Nhân không phải nói rồi sao? Mẹ nàng sắp trở về, tôi sớm một chút nhắc nhở chị cũng tốt hơn chị bị bắt tại trận."
"Em nói bậy!" Tiêu tổng nổi giận, nàng trên cao nhìn xuống nhìn Phong Hỏa Hỏa: "Tiêu Mạc Ngôn tôi cả đời còn không có sợ người nào!"
Phong Hỏa Hỏa cười nói: "Tôi nghe tiểu di mẹ nói chị là một người sợ vợ mọi người đều biết."
"Ai nói?!" Tiêu Mạc Ngôn trợn tròn đôi mắt: "Đó đều là các nàng đố kị dùng để đả kích tôi, tôi nói cho em biết, Phong Hỏa Hỏa, cho dù phu nhân tôi hiện tại đứng ở chỗ này, cũng phải bưng trà rót nước bóp chân đám lưng cho tôi!"
Phong Hỏa Hỏa dùng cánh tay ôm bản thân: "Tôi sợ hãi a, Tiêu tổng, tôi đi đây."
"Làm gì?" Tiêu Mạc Ngôn hí mắt nhìn nàng: "Nhanh như vậy đã đi? Bị tôi nói chột dạ rồi?"
Phong Hỏa Hỏa bĩu môi: "Không phải, phu nhân chị trở về."
Tiêu Mạc Ngôn hít sâu một hơi: "Phong Hỏa Hỏa, em biết chuyện sói đến rồi không?" (Truyện này còn có tên khác là cậu bé nói dối)
Phong Hỏa Hỏa nhìn nàng: "Chị tin hay không thì tùy, Tiêu tổng,, tôi nhắc nhở chị hai lần rồi, tạm biệt, tôi đi thay quần áo trước." Phong Hỏa Hỏa bước nhanh đến phòng tắm, Tiêu Mạc Ngôn nghi hoặc nhìn nàng, đột nhiên phía sau bay tới một trận hương khí quen thuộc, Tiêu Mạc Ngôn run rẩy, cảm thấy tóc gáy đều dựng thẳng.
"Ách, phu nhân, em nghe tôi giải thích...." Tiêu tổng vẫn chưa quay đầu lại mà bắt đầu nói lời cầu xin, nữ nhân phía sau nàng giọng nói nhàn nhạt: "Tiêu tổng, không dám nhận, để em vì ngài bưng trà rót nước bóp chân đắm lưng."
Tiêu tổng nuốt nước bọt: "Đó đều là tôi lừa gạt tiểu cô nương."
Giọng nói của Nữ nhân kia có chút băng lãnh: "Tiêu tổng của Chúng ta thực sự là bảo đao chưa già, năm đó đùa giỡn Phong tổng, hiện tại đến cháu gái người ta cũng không chịu buông tha."
"Phu nhân...." Tiêu tổng nhược nhược biện giải, khí tràng toàn bộ biến mất.
Phong Hỏa Hỏa thay quần áo xong vừa ra đến đã thấy cảnh tượng như vậy, đôi mắt nàng sáng sáng quan sát nữ nhân phía sau Tiêu tổng một chút, lòng tràn đầy tán thán. Trách không được Tiêu tổng giữa bách hoa chỉ chọn một đóa, phu nhân thật là khí chất, dung mạo cùng tồn tại a!
Tiêu tổng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa nhe răng cười với nàng: "Tiêu tổng, tạm biệt manh manh đát!"
Tiêu tổng: "...!!!"
Nghiến răng nghiến lợi nhìn Phong Hỏa Hỏa rời khỏi, Tiêu Mạc Ngôn chậm rãi xoay người, nàng thoáng chốc ôm chặt bạch y nữ nhân, muốn hôn lên trán nàng lại bị né tránh.
"Phu nhân, sao trở về sớm hơn so với dự định, là nhớ tôi sao?" Tiêu tổng bắt đầu thâm tình biện hộ cho, nàng cười híp mắt nhìn mỹ nhân động lòng người trong lòng, vài ngày không gặp, phu nhân tựa hồ lại gầy đi, ánh mắt vô tội này thực sự là trước sau như một khiến nàng nội tâm dâng trào a.
"Mẹ, mẹ, người đã trở về!" Thời khắc mấu chốt, Tiêu Mỹ Nhân từ trong phòng chạy vội ra, nàng gần như là vọt tới trước mặt hai người, sau đó đẩy Tiêu tổng ra, bản thân đứng giữa nhảy nhót, thân thể phì nộn như là viên thịt nhảy vào ôm ấp của phu nhân Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh ôm Mỹ Nhân, trên mặt có ấm áp.
Tiêu tổng bị ném sang một bên phiền muộn nhìn Mỹ Nhân.
Mỹ Nhân ôm cổ Hạ Linh Doanh, 'ba' một tiếng hôn lên má: "Mẹ mẹ, người cuối cùng cũng trở về."
Hạ Linh Doanh cười khẽ, trên mặt có nhàn nhạt sủng nịch, nàng vuốt mái tóc tán loạn của Mỹ Nhân: "Mỹ Nhân, mẹ nghe nói con luyến ái rồi?"
Tiêu Mạc Ngôn dường như xem kịch vui nhìn Tiêu Mỹ Nhân, lần này xem nàng làm sao?
Tiêu Mỹ Nhân che khuôn mặt, xấu hổ đem đầu vùi vào cổ mẹ mình: "Cũng không tính là luyến ái, so với Đại Tiêu vừa rồi cùng Hỏa Hỏa a di, bất quá là nho nhỏ động tâm mà thôi."
Tiêu Mạc Ngôn: "....."
"Nga?" Hạ Linh Doanh kéo dài giọng nói nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn căm tức Tiêu Mỹ Nhân: "Mỹ Nhân, con nói bậy bạ gì đó?"
Tiêu Mỹ Nhân bĩu môi: "Con nào có nói bậy, người vì cùng Hỏa Hỏa a di nói chuyện phiếm, còn cố ý đuổi con đi, nếu không phải mẹ về, con căn bản không dám ra đây."
Mắt thấy phu nhân nhíu mày, Tiêu tổng lập tức giải thích: "Hạ Hạ, em nghìn vạn lần đừng nghe trẻ con nói mò, nàng biết cái gì."
Tiêu Mỹ Nhân phẫn nộ huy quyền: "Con làm sao không hiểu? Người không phải là hiện tại chọc giận mẹ, sau đó buổi tối vào phòng giải thích sao?"
Hạ Linh Doanh bất khả tư nghị nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn quả thực hết chỗ nói rồi: "Trời ạ, phu nhân, tôi thề với trời, tôi cái gì cũng chưa từng nói với tiểu hỗn đản này!"
"Trễ rồi!" Hạ Linh Doanh giận dữ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nàng ôm Mỹ Nhân vào trong phòng, Tiêu tổng vội vã theo sau: "Em muốn đi đâu?"
Hạ Linh Doanh quay đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn: "Từ hôm nay trở đi, một tháng, chị đừng nghĩ 'vào phòng giải thích' với em!"
Tiêu Mỹ Nhân huy nắm tay: "Đúng vậy!"
Tiêu tổng: "....!!!!"

* * * * *
Sau khi Hỏa Hỏa trải qua Tiêu tổng chỉ điểm, quả thật biết rất nhiều chuyện, nàng lại dùng hai ngày thời gian chỉnh lý ý nghĩ của bản thân, lúc này mới cầm lấy điện thoại.
Lúc gọi điện thoại cho Từ tổng, Phong Hỏa Hỏa tim đập cộng thêm run tay, qua hơn nữa ngày, điện thoại mới chuyển được, nhưng điện thoại bên kia cũng không phải Từ tổng, mà là Carrie, không đợi Phong Hỏa Hỏa nói, Carrie đã nói trước : "Từ tổng đang ở quán bar X." Nói xong, nàng cắt đứt điện thoại.
Phong Hỏa Hỏa nắm điện thoại sửng sốt nửa ngày, quán bar? Từ tổng không phải rất không thích chỗ loại này sao? Nàng lại bắt đầu uống rượu?
Không hề suy nghĩ quá nhiều, Phong Hỏa Hỏa bắt xe đến quán bar, đến mục đích, Phong Hỏa Hỏa đẩy cửa mà vào, nàng nhìn bốn phía hoàn cảnh nhíu mày.
Đến cuối cùng, nàng vào trong một đường tìm kiếm, rốt cục ở trong góc tìm được Từ tổng của nàng.
Một cái xem qua, tim Phong Hỏa Hỏa cũng muốn nát.
Từ tổng một mình buồn bã thất sắc ngồi đó, nàng cúi đầu, tóc dài ngăn trở vẻ yếu đuối, bàn tay như người máy nâng một ly lại một ly rượu, Carrie ngồi bên cạnh thở dài, thấy Phong Hỏa Hỏa đến, nàng bật dậy.
"Em còn biết đến đây?" Carrie nổi giận đùng đùng nhìn Phong Hỏa Hỏa, Phong Hỏa Hỏa biết Carrie cùng Từ tổng quan hệ tốt cho nên oán khí đối với nàng mới lớn như vậy, nàng mặc cho Carrie mắng, đôi mắt lại nhìn Từ tổng.
Carrie mắng vài câu không thấy Phong Hỏa Hỏa phản ứng, tức giận cũng xả ra, nàng thở dài, đem điện thoại của Từ tổng đưa cho Phong Hỏa Hỏa: "Cho em!"
Phong Hỏa Hỏa tiếp nhận điện thoại của Từ tổng nhìn Carrie, Carrie nhíu mày: "Đừng hỏi tôi làm sao biết liên lạc cho em, em là số khẩn cấp của Từ tổng! Người đầu tiên."
Người liên hệ khẩn cấp?
Phong Hỏa Hỏa cúi đầu nhìn điện thoại di động, lúc thấy dãy số của mình và tên trong danh bạ 'bảo bối', đôi mắt của nàng có chút ẩm ướt.
Chậm rãi đến bên cạnh Từ tổng, Phong Hỏa Hỏa ngồi xuống, Từ tổng vẫn cúi đầu, nhưng lúc ngửi thấy hương khí quen thuộc, nàng run lên, động tác rót rượu trên tay dừng lại.
"Thân ái." Phong Hỏa Hỏa mềm nhẹ gọi nàng, giọng nói có chút nghẹn ngào, Từ tổng vẫn không nhúc nhích.
Phong Hỏa Hỏa biết bản thân qua loa quyết định sợ là đã tổn thương nàng, nàng ôm lấy Từ tổng, nhỏ giọng nói: "Em có lời muốn nói với chị."
Lời còn chưa dứt, Phong Hỏa Hỏa bị Từ tổng đẩy ra, nàng kinh ngạc nhìn Từ tổng, Từ tổng uống sắc mặt tái nhợt, lạnh như băng nhìn nàng: "Em gọi ai? Không phải đã chia tay tôi rồi sao?"
Phong Hỏa Hỏa bị Từ tổng đẩy như vậy có chút ngây ngốc, thường ngày EQ cao siêu cũng bị đẩy biến mất, nàng mấp máy môi, nói một câu đặc biệt không đầu óc: "Nhưng.. Không phải là chị không đồng ý sao?"
Một câu nói, kích thích Từ tổng đỏ mắt, nàng cầm túi xách đứng dậy muốn đi ra ngoài, thế nhưng dưới chân mềm nhũn, lại ngồi trở lại sô pha.
Phong Hỏa Hỏa vội vã đỡ Từ tổng, Từ tổng lại chán ghét đẩy nàng ra: "Em đừng chạm vào tôi!"
"Xin lỗi, chị nghe em giải thích...." Phong Hỏa Hỏa nỗ lực ôm lấy Từ tổng, nhưng bình thường nhìn Từ tổng ôn nhu nhược nhược không có khí lực gì, lúc này uống nhiều rượu khí lực lại lớn kinh người, hai người giằng co như vậy, Phong Hỏa Hỏa cùng Từ tổng đều ra một thân mồ hôi.
Đến cuối cùng, Phong Hỏa Hỏa bị đến bàn bên cạnh.
Nàng trông mong nhìn Từ tổng, nhìn bên cạnh nàng không ngừng có người đến gần, trong lòng như bị ngâm vào lu dấm. Hiện tại nàng đã biết rõ cái gì gọi là không có sợ hãi rồi... Nếu như nàng sớm thấy Từ tổng cùng với người khác nâng cốc ngôn hoan, nếu là lúc trước nàng còn có thể nói ra những lời tổn thương nàng ấy như vậy sao?
Từ tổng đối với những người đến gần không có phản ứng gì, thỉnh thoảng có người quen thấy nàng , nàng ít nhiều ứng phó vài câu, Phong Hỏa Hỏa ở một bên nhìn không nháy mắt, chuẩn bị tùy thời xúc động đánh bại tình địch, cũng không chờ Từ tổng bên kia có cái gì gió thổi cỏ lay, một cổ hương khí dày đặc truyền đến, Phong Hỏa Hỏa quay đầu, thấy một mỹ nữ mặc váy đỏ phong tao gợi cảm ngồi đối diện nàng.
Phong Hỏa Hỏa cứng nhắc giống như cương thi, mỹ nữ kia từ trên xuống dưới đánh giá Phong Hỏa Hỏa, khóe môi kéo ra một mạt cười. Phong Hỏa Hỏa hôm nay ăn mặc rất giống tiểu thư khuê các, áo khoác vàng nhạt, quần jean, giày búp bê, tóc dài nhẹ nhàng phiêu dật, trang điểm tươi mát, giảm đi mấy phần lạnh lẽo của ngũ quan, lại thêm một phần linh động, tương phản với quán bar tiếng động ầm ĩ lại càng thêm nổi bật không giống người thường, ' thịt thỏ trắng' cũng càng thêm khiến bầy sói chú ý.
"Cô một mình?" Mỹ nữ vừa nói chuyện, vừa dùng tiểu động tác làm ám hiệu, chân dài vươn ra, xuyên qua bàn dùng giày cao gót khiêu khích vuốt ve chân của Phong Hỏa Hỏa, ánh mắt của nàng mê ly mê người, một đôi môi đỏ mọng rất là rõ ràng, khuôn mặt Phong Hỏa Hỏa thoáng chốc đỏ bừng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện