“Em có phát hiện ra là hình như mọi người đều đang nhìn chúng ta không?”
“Ừm, bởi vì anh đẹp trai mà.
”
Người đàn ông ngẩn người, còn có chút kinh ngạc, lại có chút vui mừng kỳ lạ, nén cười nói, “Sao lại không phải là bởi vì em đẹp?”
“Những lời như vậy sao có thể tự mình nói ra được? Phải để người khác nói mới có ý nghĩa chứ?” Đàm Hi nháy mắt.
“Xem ra, tôi nói câu này là đúng ý em rồi.
”
“Bingo!” Một cái búng tay.
Cố Hoài Sâm lắc đầu cười, “Em đúng thật là…”
“Tự luyến?” Đàm Hi thẳng thắn.
“Khụ khụ… tôi không nói gì hết nhé, là tự em nói ra trước.
” Giơ tay, trạng thái đầu hàng.
Hai người xếp hàng phía sau hàng người, Đàm Hi đứng trước, người đàn ông đứng sau.
“Có cần mua phiếu cơm không?”
Đàm Hi móc trong túi ra thứ đồ gì đó, lắc lư trước mặt anh, “Có thẻ trong tay, thiên hạ đều có.
”
“Nhưng tôi thấy, một người đàn ông trưởng thành lại để cho một cô bé nữ sinh mời cơm hình như không được hay cho lắm?”
“Ồ, tôi không phải là cô bé nữ sinh, tôi là người phụ nữ trưởng thành.
”
“…”
Cố Hoài Sâm có tướng mạo xuất sắc, lại thêm chiều cao nổi bật như hạc giữa bầy gà, muốn không thu hút sự chú ý của người khác cũng khó.
Huống hồ anh ta còn đi cạnh người được khoa công nghệ thông tin công nhận là “nữ thần”, nhìn thấy hai người trò chuyện vui vẻ, xung quanh không ngớt vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
“Này, cậu nhìn người đàn ông kia đi, đẹp trai quá!”
“Nhìn cách ăn mặc chắc không phải là sinh viên rồi.
”
“Chẳng lẽ lại là phụ huynh? Nhưng… liệu có phải là quá trẻ rồi không?”
“Ngốc nghếch! Nói không chừng là anh trai của ai đó.
Cô gái kia cũng đẹp quá!”
“Tôi xem nào… Đó chẳng phải là Đàm Hi sao?”
“Chính là người ở bức ảnh đầu tiên trong bài post bình chọn hoa khôi trường ấy hả?”
“Ừa! Bây giờ cả khoa công nghệ thông tin đều tâng bốc cô ấy lên tận trời.
”
“Bọn họ… không phải là người yêu đấy chứ?”
“Tôi thấy rất có khả năng đấy!”
Mấy nam sinh xếp hàng đằng sau đều nghe thấy hết những lời hai người vừa nói.
“Xí… nữ thần có chủ rồi sao?”
“Đệch! Thế thì anh Thắng của chúng ta phải làm sao? Phương án tỏ tình đã đổi đến mười mấy cái rồi, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm được, không thể thế được!”
“Mau gọi điện thoại thông báo cho anh Thắng đi…”
Đàm Hi gọi thịt heo sắt sợi xào, đậu tương hầm móng heo, còn có đậu cô ve xào, sau khi quẹt thẻ xong liền đưa cho Cố Hoài Sâm ở đằng sau.
Anh ta nhận lấy, gọi món thịt bò thái sợi, thịt kho và mướp đắng xào trứng.
“Đi thôi, tôi lấy đũa và thìa rồi.
”
Hai người tìm bàn trống, ngồi đối diện nhau.
“Nếm thử xem mùi vị thế nào.
” Đàm Hi đưa đũa cho anh ta.
“Cảm ơn.
”
“Thế nào?” Đàm Hi hơi cúi người về phía trước, đôi mắt mang theo sự kỳ vọng, khi chớp mắt còn có thể nhìn rõ hàng lông mi đen dày.
“… Cũng ngon.
” Khoảnh khắc ấp úng đó chỉ có một mình anh ta biết.
“He he, nhân lúc còn nóng ăn đi.
”
Đàm Hi bắt đầu ăn, nghĩ ngợi, “Anh thích ăn móng giò à?”
“Tôi không kén ăn.
”
“Vậy anh có thể giúp tôi giải quyết mấy cái này được không?”
“Em không thích à?”
Đàm Hi gật đầu.
“Vậy sao còn gọi?”
“Ờ, tôi muốn ăn đậu tương ở bên trong.
”
“…”
Cuối cùng, mấy cái móng giò to đều vào trong bụng Cố Hoài Sâm, Đàm Hi nhìn khay thức ăn trống không, “Ợ…”
Vội vã che miệng, cười, “Ngại quá.
”
Người đàn ông khua tay, đúng thật là… không câu nệ tiểu tiết.
“Cuối cùng tôi cũng biết tại sao đàn ông thường cao hơn phụ nữ rồi.
” Đàm Hi chậc lưỡi.
“Tại sao?”
“Ăn nhiều.
”
Hai người đang chuẩn bị rời đi, một bóng đen bất thình lình xuất hiện bên cạnh bàn.
Đàm Hi ngẩng đầu lên, có vẻ mơ hồ, “Ồ… bạn học tìm ai vậy?”
“Tôi tìm em.
” Trương Thắng nói thẳng.
Dáng người cao to vạm vỡ, ngũ quan cũng không coi là xấu, chỉ là cơ thể cường tráng, khẩu âm còn mang giọng người vùng Đông Bắc, thuộc loại rắn rỏi.
“Tìm tôi sao? Có chuyện gì không?”
Đàm Hi không nhớ là mình là quen một người như vậy!
“Chuyện là… tôi… em…” Vừa mở lời đã lắp ba lắp bắp, gián đoạn không nói được thành một câu hoàn chỉnh.
Cố Hoài Sâm khoanh tay, nếu anh ta không lầm thì nam sinh này đang… xấu hổ?
Tuổi trẻ thật tốt.
Anh ta đột nhiên có chút thương cảm, ánh mắt nhìn cô bé đang tinh thần phấn chấn bên cạnh, thấy hơi buồn bã, rồi lại im lặng đứng dịch ra.
Trương Thắng chỉ hận không thể cho mình một cái bạt tai, đánh cho ngất luôn đi.
Lát sau, mới đỏ mặt thốt ra được một câu, “Tôi muốn ngồi vị trí này…”
“Đúng lúc quá, chúng tôi ăn xong rồi, nhường cho anh.
”
Nói xong, bưng khay thức ăn đứng dậy nhường lại vị trí, nháy mắt với Cố Hoài Sâm.
Đi mau lên!
Người đàn ông hiểu ý, đứng lên đi theo.
Cuối cùng, chỉ còn lại Trương Thắng đứng như trời trồng ở đó, buồn phiền ảo não.
Mẹ kiếp! Sao cậu ta lại nói một câu ngu ngốc như vậy chứ?
Tôi muốn ngồi vào vị trí này…
Vị trí này…
Vị trí…
Trời ơi, cho sét đến đánh chết cậu ta luôn đi cho xong!
“Anh Thắng, chuyện đó… anh đừng buồn lòng, vẫn còn có cơ hội mà đúng không?”
“Đúng đấy! Đó là nữ thần đấy, chắc chắn là phải dày công theo đuổi mới được!”
Một đám nhóc lít nhít xem kịch vây đến, anh một câu tôi một lời.
Trương Thắng muốn khóc mà không có nước mắt.
Hai người để khay ăn vào nơi thu khay.
“Không ngại đưa tôi đi một vòng quanh trường học của em chứ?”
Đàm Hi nhướng mày, “Anh đi đâu?”
“Sân vận động.
”
“Được, đi thôi.
” Nhân tiện đi cho tiêu bớt thức ăn.
“Nam sinh vừa rồi nhìn có vẻ giống như muốn tỏ tình.
”
Đàm Hi ồ một tiếng, rồi không nói tiếp nữa.
Thế thì có liên quan gì đến cô chứ?
Bà đây bây giờ là người có bạn trai rồi nhé!
Haizz, lại nhớ Chày Gỗ rồi…
Cố Hoài Sâm thấy vẻ mặt cô không mấy thích thú, trong lòng vô thức thở phào nhẹ nhõm, nhìn có vẻ là không để tâm đến.
Hai người sánh vai đi dạo trong sân vận động.
Lại nói đến Hề Đình còn đang ở lại khu nhà hành chính thì không được may mắn như vậy.
Hai cái bạt tai này của Đàm Hi rõ ràng là dùng hết sức mình, mới đầu chỉ lưu lại vết đỏ, cô ta dùng phấn trang điểm là che đi được.
Nhưng không ngờ sau đó lại sưng lên, mặt bỗng phình to hẳn ra.
Cô ta dùng đá chườm nhưng không mấy hiệu quả, vẫn sưng đỏ, với dáng vẻ này thì căn bản không thể đi gặp Cố Hoài Sâm được, thế nên cô ta mới nói dối.
Nghĩ lại, có lẽ đến tối sẽ bớt sưng thôi.
Nhìn mình trong gương, vỗ từng lớp phấn nền lên trêи, lại thoa thêm chút má hồng, lúc này mới thấy bình thường hơn đôi chút.
Không ngờ, mấy năm không gặp, con thỏ trắng nhỏ vốn dĩ nhu nhược mềm yếu lại trở thành một con chó dữ biết cắn người.
Lần này cô ta đã quá chủ quan khinh địch, lần sau sẽ không dễ dàng như vậy nữa!
Hề Đình cất hộp phấn đi, cất luôn cả gương trang điểm vào trong túi.
Khóe miệng nhếch lên, cho đến khi đạt độ cong hoàn mĩ nhất.
Sau đó ra khỏi WC liền đi đến phòng giáo vụ.
“Xin lỗi, chủ nhiệm Lưu đi họp