Tóc mái hai bên ma sát nhau, quấn lấy cổ mơn trớn nhau, cảnh âu yếm này không cần nói nhiều.
Sau một phen vận động, Đàm Hi mệt lả, giơ chân đạp người nằm bên cạnh, Lục Chinh mở mắt nhìn cô.
“Còn muốn ư?”
“Cút!”
“Ăn nói mạnh miệng, xem ra vẫn còn sức.”
Mắt thấy ai đó sắp nghiêng người đè qua, Đàm Hi sợ chết khϊế͙p͙, hai tay tì trước ngực người đàn ông, “Em sai rồi, tha em đi…”
Nũng nịu hết sức mà cũng thê thảm vô cùng.
Lục Chinh cũng không thật lòng muốn làm gì cô nữa, hù dọa thôi, dù gì cũng là bảo bối của anh, làm hư rồi biết phải làm sao?
“Đạp anh chi vậy?”
“Đau bụng…”
Lục Chinh thấy hai mắt cô đỏ hoe, ngấn lệ, không giống như giả bộ, phút chốc siết chặt hai chân mày, bàn tay dò xét kiểm tra, “Ở đây?”
“Không phải… xuống chút nữa.”
“Ở đây?”
“A…”
“Bụng dưới?”
“Tại anh hết, mạnh bạo vậy.” Đàm Hi oan ức nhăn mặt lại, đuôi mắt còn đọng nước mắt chưa khô, “Anh cố ý! Hu hu…”
Ngoài việc xin lỗi, Lục Chinh còn có thể làm gì chứ?
“Xin lỗi có ích sao? Lúc nãy rõ ràng em kêu ngưng mà, anh lại xem như lời nói bên tai, chỉ biết sung sướиɠ một mình thôi, Lục Chinh là kẻ đại khốn kiếp!”
“Cục cưng, là em quá hấp dẫn…”
Khi nói chuyện người đàn ông phả ra một hơi thở nóng thổi bên tai, Đàm Hi co rút lại, vẫn không sao thoát khỏi hương vị mạnh mẽ của người đàn ông.
“Anh… anh… anh… đi ra chỗ khác!”
Lục Chinh cười lẳng lơ, khuôn mặt vốn lạnh lùng băng giá lại toát ra chút tà ác, “Ngoan~” tay nhẹ nhàng xoa bụng dưới của cô, sức lực vừa phải.
Đàm Hi thoải mái đến híp mắt, rêи từng cơn nhẹ.
Nhưng trêи miệng cô vẫn chưa tha: “Đừng tưởng như vậy là lấy công chuộc tội, em rất khó hầu hạ đó…”
Người đàn ông cười bất lực, có vài phần sủng ái.
Nghỉ ngơi hơn nửa tiếng, Đàm Hi mới lấy lại sức, bụng dưới cũng không còn đau lắm.
“Đỡ hơn chưa?”
“Chưa…” Mặt đáng thương lắm, ai bảo anh xoa dễ chịu quá làm gì? Vậy nên phải làm anh khổ cực một chút nữa!
“Để anh xem.”
“Hả?”
Lục Chinh che đầu lại, chui vào trong chăn.
Đàm Hi bị dọa đến sợ, hai chân khép chặt, che lấy bụng dưới, mau chóng nhích đi chỗ khác.
Nhìn gì kia chứ!
“Em đói rồi.”
Lục Chinh dừng lại, tròng mắt đen láy cuồn cuộn, không nói thêm lời nào liền đè lên người cô, “Tiếp tục.”
“Thật sự là em đói rồi mà.
Đói bụng lắm.” Đàm Hi như muốn khóc nhưng không ra nước mắt.
Con người này quá vô sỉ rồi!
“Hay là anh nấu tô mì cho em nhé? Đi mà, A Chinh~” Vẻ nũng nịu của cô, giọng nói mềm như kẹo bông, Lục Chinh có là cầm thú cũng không chịu nỗi, đành xuống giường, khoác áo ngủ vào, “Em đó…”
Vừa yêu vừa hận.
Đàm Hi chỉ lo ra sức cười anh, thật sự vừa ngoan mà lại ngọt ngào, dù cho lòng chàng như gang thép chỉ e là cũng tan chảy thành nước mà thôi.
“Đợi đấy.” Nói xong, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.
“Biết là anh tốt nhất rồi mà, moa!”
Mắt nhìn chiếc đuôi của sói xám ra khỏi phòng, Đàm Hi như con cá xương mềm nằm liệt trêи giường, thở hổn hển vài giây rồi mò lấy điện thoại.
Lướt weibo trước, rồi giải quyết mấy cái tin nhắn Wechat, sau đó liếc qua xem động thái thị trường chứng khoán, cuối cùng đăng nhập vào trang diễn đàn nào đó, kéo về bài từng đăng trước đây – “Bạn trai mạnh quá thì phải làm sao?”
Bởi vì hôm đó Tống Bạch gây rối, sau khi xém chút nữa bị phát hiện thì Đàm Hi đã lâu lắm rồi không mò vào đây.
Tưởng rằng ngâm một thời gian rồi, độ hot cũng sẽ giảm theo, ai ngờ độ hot chỉ tăng chứ chẳng giảm, còn có khuynh hướng bùng nổ.
Người quan tâm bài đăng cũng đã hơn mức mười ngàn người rồi!
“Trời ạ…” Ném điện thoại đi, che mặt lại, chỉ có thể nói là dân mạng thời đại mới quá mãnh liệt đi.
“Đang xem gì vậy?”
Đàm Hi giật mình.
Cô len lén giấu điện thoại nhét vào dưới gối, “Không có gì, chỉ… tùy tiện xem qua loa thôi.”
“Mì xong rồi này.”
“Oh.” Đàm Hi xuống giường, mặc bộ đồ ở nhà, đẩy anh ra ngoài, “Ăn chung, ăn chung.”
Lục Chinh thuận theo động tác của cô, xem ra không có nghi ngờ gì cả.
“Đây là mì anh nấu sao?”
“À, trong tủ lạnh không có trứng gà, chỉ còn lại hai bó rau diếp thôi.”
“…”
Đàm Hi đi vào bếp lấy ra cái bát với cái muỗng, gắp ít mì vào, rồi thêm canh: “Bát này của em, còn lại cho anh hết.”
Lục Chinh không nói gì, cầm đũa lên bắt đầu cúi xuống ăn mì.
Đàm Hi chê không đủ cay, đặc biệt cho thêm hai muỗng ớt, kết quả xem chút nữa bị sặc chết, “Khụ khụ khụ khụ…”
“Uống nước.”
Đàm Hi đón lấy, ừng ực uống mấy ngụm vào bụng mới qua được kiếp nạn này.
Cộng thêm bát mì mới nấu xong, cô ăn càng chậm hơn nữa.
Lục Chinh hai ba muỗng đã ăn xong, đứng dậy ra ban công hút thuốc.
Khoảng 15 phút sau, Đàm Hi mới tống hết bát mì tê cay cực độ đó vào trong bụng, tự giác thu dọn bát đũa.
Dọn dẹp xong hết cô mới ra ban công xem, nơi này làm gì còn bóng dáng của người đàn ông chú?
“Tiêu rồi…” Co cẳng phóng vào phòng ngủ, làm ơn đừng như những gì cô nghĩ!
Lục Chinh ngồi trêи dãy sofa bên cạnh cửa sổ, bối cảnh sau lưng là nguyên một màn đêm, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, vẫn chưa châm.
Đàm Hi liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng một giây sau, ánh mắt đột nhiên định vị.
Người đàn ông chống cùi chỏ trêи thành ghế sofa, cách đó không xa là… chiếc điện thoại đang mở của cô.
Bỗng chốc, cả thế giới trở nên xám xịt.
Ông trời à, ông đừng có chơi con có được không?
“Qua đây.”
Đàm Hi bước nhỏ đến trước mặt anh, lẩm bẩm: Tôi là chim đà điểu,