“Tại sao không thay áo ngụy trang?” Huấn luận viên đứng trêи đài cao, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mọi người.
“Thời gian gấp quá, không kịp thay!” “Huấn luận viên, quần áo của em có mùi hôi lắm, có thể đổi bộ khác được không?” “Của em cũng thế!”
“Cả em nữa!”
Mồm năm miệng mười, ồn ào không dừng.
Không khí vốn là mùa hè oi bức càng trở nên nóng bức.
“Tất cả im lặng cho tôi!” Huấn luận viên trước đó phạt mọi người chạy lập tức nói một câu khiến cả lũ im bặt, “Những người không thay đồ ngụy trang toàn bộ đứng sang bên trái.
”
Mọi người vui vẻ đứng sang một bên, đây là muốn kiểm kê nhân số để thay đổi đồ sạch hơn đúng không?
Nhiễm Dao chớp mắt: “Hay là chúng ta cũng xin đổi một bộ đi?” Thật sự quá hổi.
Hàn Sóc gật đầu, “Đi, chúng ta cũng sang đó đứng.
”
“Nhưng… chúng ta đã mặc rồi mà!”
“Cái này chẳng phải đơn giản sao?” Hàn Sóc cười hề hề, “Cởi ra thôi!”
Nói xong bắt đầu đưa tay cởi cúc áo.
Đại bộ phận những người không mặc quần áo ngụy trang đểu cầm đồ xuống dưới theo, có lẽ vì mùi hôi quá khủng khϊế͙p͙ nên vẫn không muốn mặc lên người, lúc này đều nhao nhao đứng sang bên trái.
“Nếu cậu muốn bị phạt chạy thì cứ việc cởi.
” Đàm Hi lạnh lùng nhắc nhở.
Hàn Sóc dừng tay, Tiểu Công Trúa nửa tin nửa ngờ.
“Em gái, đừng làm anh sợ chứ…”
Đàm Hi cười lạnh: “Tin hay không thì tùy.
”
Bên kia, huấn luận viên vẫn còn đang hò hét, gần cả cổ lên: “Động tác nhanh nhẹn lên! Khẩn trương!”
Còn khủng bố hơn cả Diêm Vương đòi mạng.
“Đã hết giờ! Hai bên trái phải, nghe khẩu lệnh của tôi, lấy bên phải làm chuẩn, nghiêm, nghỉ…”
Tức khắc, đội ngũ lập tức chỉnh tế, không mặc đồ nguy trang và có mặc đồ ngụy trang lập tức trở thành hai ranh giới rất rõ ràng.
“Bên trái nghe lệnh, mỗi người đứng lên ngồi xuống năm trăm cái, làm xong tiếp tục chạy mười vòng!” Huấn luận viên trẻ tuổi bước lên đài cao, dáng người cao lớn đình bạt như cây bạch dương, giờ phút này đang nhìn vào đám sinh viên không mặc quần trắng với gương mặt không hề có chút cảm xúc nào, dường như còn giấu cả lưỡi dao bằng băng trong mắt.
Trang nghiêm, lạnh lùng, nói là làm.
Đám người bên trái lập tức ngây ngốc!
Đứng lên ngồi xuống năm trăm cái? Mười vòng?
Hàn Sóc vỗ ngực, vẻ mặt nghĩ mà sợ, hơi ghé tới trước mặt Đàm Hi: “Cô em, sau này anh sẽ theo em kiếm sống!”
Tự nhiên bị phạt một cách khó hiểu, đương nhiên là có người không phục.
Một nam sinh vóc dáng cao lớn đứng ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào huấn luận viên: “Tại sao lại phạt bọn em?”
“Em, thêm năm vòng.
” Nhẹ nhàng bâng quơ, thậm chí còn bủn xỉn không thèm bố thí một cái nhìn.
“Tại sao chứ?” Trong mắt Hứa Trạch hiện lên vẻ xấu hổ, ngực không ngừng phập phồng.
“Mười vòng.
”
“Thầy!”
“Hai mươi vòng.
”
Nhiễm Dao nhìn đến trợn mắt há mồm: “Thế cũng được hả?” Thêm lên ba mươi vòng liệu có thể mệt chết hay không?
“Hứa soái xui xẻo rồi.
” Hàn Sóc chậc chậc hai tiếng, rất có vài phần thái độ “xem náo nhiệt không chê lớn chuyện“.
An An nghiêng đầu nhìn Đàm Hi, vẻ mặt Đàm Hi trầm tư.
Quả nhiên, lần tập quân sự này có vấn đề…
Tuy rằng cả hai đời cô đều chưa từng đi tập quân sự bao giờ, nhưng vừa mới đến đã ra oai phủ đầu như thế, rõ ràng là không bình thường rồi.
Lấy giáo ɖu͙ƈ quốc phòng làm căn bản, tập quân sự không phải là truyền thụ kỹ năng tác chiến mà càng nghiêng về ý nghĩa giáo ɖu͙ƈ sinh viên hơn.
Thế nên, nội dung huấn luyện luôn tương đối nhẹ nhàng như xếp hàng, đi đứng nghiêm nghỉ, tập hợp và sơ tán khẩn cấp.
Đương nhiên, trong phạm vi và điều kiện cho phép, có thể nhân tiện truyền thụ một ít kỹ năng tác chiến cơ bản, ví dụ như bắn súng,