“Lớp trưởng dẫn đầu, chạy dọc theo đường chạy thứ hai bên trái, về đến đây vừa vặn là 5km.
Chạy đủ trong thời gian hai mươi phút được tính là xuất sắc; hai mươi phút tới hai lăm phút là giỏi; hai mươi lăm phút đến ba mươi là khá; ba mươi đến ba mươi lăm là đạt tiêu chuẩn; ngoài ba mươi lăm phút được coi là không hợp cách!”
“Nếu trong các em có ai có thể chạy trong vòng hai mươi phút, vậy sáng mai có thể nghỉ ngơi trong ký túc xá, không cần tham gia huấn luyện.”
“5km, hai mươi phút? Sao có thể chứ?”
“Xác định không phải đi tham gia thế vận hội Olympic hả?”
“Chạy trong vòng hai mươi phút là có thể nghỉ ngơi nửa ngày… quá dụ người.”
“Cái bánh mà huấn luận viên vẽ ra sợ là cuối cùng chẳng có ai gặm được.”
“Tại sao?”
“Thì đơn giản là đùa chúng ta cho vui thôi chứ sao nữa! Hạng mục năm nghìn mét chạy bền, tân binh nhập ngũ nếu đạt 19 phút sẽ được đánh giá là xuất sắc, vậy mà huấn luận viên của chúng ta phóng khoáng chỉ cho thêm có một phút đồng hồ, cậu nghĩ ai có thể làm được hả?”
“Không phải chứ….
dùng tiêu chuẩn của tân binh để áp lên người chúng ta sao?”
“Có hơi quá đáng.”
“Đâu chỉ có quá đáng? Rõ ràng là phát rồ!” Một giọng nói tràn đầy căm phẫn xen vào.
“Ồ! Sao tớ cảm thấy cậu quen mắt thế nhỉ? Giống một ngôi sao…”
Hàn Sóc cúi đầu, cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình, sớm biết thế cô đã không cắm miệng vào rồi.
Ai bảo mày lắm mồm chứ! Cho mày lắm mồm này!
“Đúng rồi, cậu học trường nào thế? Đại học Tài chính và Kinh tế Trung ương? Hay Đại học B?”
Phó Kiêu là tổng phụ trách của đợt tập quân sự lần này, ngoại trừ Đại học T ra thì còn quản lý thêm cả Đại học Tài chính và Kinh tế Trung ương, Đại học B và Đại học Kỹ thuật thủ đô.
Cho nên mới có câu hỏi vừa rồi.
Hàn Sóc căng da đầu, thuận miệng nói ra tên một trường.
“Cậu cũng học Kỹ thuật thủ đô à? Ngành nào thế?”
“… A! Có người gọi rồi, tớ đi đã.”
“Này! Chúng ta là bạn cùng trường, để lại số điện thoại tiện liên lạc cải nào…”
Đáp lại cô ta là một bóng dáng vội vàng đi xa.
“Giống… Càng nhìn càng thấy giống.”
“Nói thầm cái gì thế?”
“Cậu có thấy bạn học vừa nãy rất giống Hàn Sóc không?”
“Hàn Sóc? Thật hay đùa thế? Tớ là fan của anh Sóc đây, ở đâu vậy?”
“Kia, đi về phía bên kia rồi.”
Nhìn bên ngoài thì “chạy bền 5km” cũng chỉ là để nghị mà Phó Kiểu hứng lên, nhưng khi thực hành lại rất được các huấn luận viên khác tán thành.
Thế nên, toàn bộ đội ngũ tham gia tập quân sự đều bắt đầu được thể nghiệm bài huấn luyện của Phó Kiều.
Có tổng cộng tám trường học, hai trường một tổ, chia làm bốn tổ, xuất phát theo bốn con đường khác nhau.
Những con đường này tuy khác nhau nhưng chiều dài lại tương đương, đều là khoảng 5km, chạy xong trở về vị trí cũ, kết thúc tỉnh giờ.
Đại học T và Đại học Kỹ thuật thủ đô được phân vào một nhóm.
Tiếng súng lệnh vừa vang lên, hơn hai trăm người lập tức lao đi, nghĩ cũng có thể thấy sự hấp dẫn của nửa ngày nghỉ phép quả thực không nhỏ chút nào.
Hàn Sóc không chạy vội vàng mà ngược lại quay đầu nhìn Đàm Hi, cười xấu xa: “Cô em, chúng ta đua không?”
Cũng câu hỏi tương tự, Đàm Hi quay đầu ném cho An An.
An Đại Mỹ Nhân: “Tớ sao cũng được, tùy các cậu.”
Mắt thấy quả bóng lại bị đá trở về, Hàn Sóc lập tức tỏ thái độ: “Em gái, anh ủng hộ quyết định của em vô điều kiện.”
Đàm Hi chỉ do dự hai giây, khi